content top

ÔNG Ô-BA-MA (2)

ÔNG Ô-BA-MA (2)
         Ông Ô-ba-ma đã dời Việt Nam, nhưng dư âm cuộc thăm viếng vẫn còn chưa dứt. Người ta khen ông nhiều điều và “trông người mà ngẫm đến ta”  mà tủi thân tủi phận cho nhân dân con cháu vua Hùng. Rồi thậm chí người ta còn mong muốn (nếu như chưa nói là khát vọng)  giá như sau khi khi hết nhiệm kỳ Tổng thống Mỹ, ông  sang lãnh đạo ở ta thì thật phúc bảy mươi đời cho đám con Rồng cháu Tiên.
Đọc Tiếp

ÔNG Ô-BA-MA

ÔNG Ô-BA-MA
     Mấy hôm nay, thấy người ta cứ như phát rồ lên vì ông Ô-ba-ma.
     Thật là lạ!
     Không phải lạ vì trước thì hy sinh  mấy triệu người để đánh đuổi “đế quốc Mỹ”, thậm chí còn định đốt cháy cả dãy Trường Sơn để “đánh cho Mỹ cút”,  thế mà chẳng bao lâu sau, thời thế xoay vần, thế sự điên đảo, đã mong ngóng Mỹ như mong mẹ về chợ. Thôi thì có thể tiếc, chứ chuyện “bãi bể nương dâu” cũng chẳng nên trách cái lẽ đổi thay thường thấy.
Đọc Tiếp

THANH NIÊN XUNG PHONG

THANH NIÊN XUNG PHONG

Sử sách còn ghi lại, lực lượng Thanh niên xung phong được thành lập ngày 15 tháng 7 năm 1950 để phục vụ cho bộ đội ta chiến đấu trong chiến dịch Biên giới. Ban đầu, lực lượng này mang tên “Thanh niên xung phong công tác” đã góp nhiều công sức cùng bộ đội ta làm nên những chiến thắng ở Tây Bắc, Việt Bắc, Điện Biên Phủ, … Thời gian này, nhạc sĩ Lưu Hữu Phước đã sáng tác một bài hát mang tên “Thanh niên xung phong công tác”, sau đó được coi là bài hát chính thức của lực lượng. Tôi còn nhớ một đoạn lời ca trong bài hát ấy: “Non sông đang chờ, đoàn chúng mình nhịp bước trên đường xa đi xây tự do. Tuổi xanh đầy mơ ước trên đường mới, tiến lên nhịp bước đi tiền phong. Học tập trong gian khó, tin tưởng nơi bác Hồ, quyết xứng danh là đội Thanh niên xung phong…”.

Đọc Tiếp

TÔI ĐI NHẬN TIỀN

TÔI ĐI NHẬN TIỀN

     Sau một năm rưỡi kể từ khi gia đình tôi chuyển đi, việc đền bù giải phóng mặt bằng để mở rộng đường Láng hôm nay đã chính thức kết thúc (tất nhiên với riêng gia đình tôi, còn người khác thì chưa biết đến bao giờ). Tôi đã nhận khoản tiền cuối cùng sau bao ngày khắc khoải trông chờ. Không biết phải nói ơn ai khi tôi đã không được nhận đúng hẹn mà chưa bao giờ có một lời giải thích?

Lần trước, gia đình tôi cũng đã nhận được thông báo tới nhận tiền. Nhưng sau gần 2 tiếng đồng hồ chờ đợi, khi được bảo ký tên vào giấy biên nhận, tôi chợt phát hiện người đứng tên cùng với tôi (tên người vợ) là một bà nào có cái tên lạ hoắc. Hóa ra, người làm Quyết định trả tiền cho chúng tôi đã có một chút lơ đãng. Thế là hai vợ chồng già ngậm ngùi đi về, vừa tiếc công sức chờ đợi, đi lại, vừa lo lắng chẳng biết bao giờ mới được gọi lại và lần gọi tới có còn trục trặc gì nữa?

Ơn trời, may quá, hôm nay, tôi đã được báo tới nhận tiền vì mọi sơ xuất do “anh đánh máy” đã được sửa chữa. Tôi được đưa tới phòng lĩnh tiền, một căn phòng chừng 20 m2 nhưng có số người làm việc cũng gần bằng con số ấy. Thôi thì bàn ghế, máy móc, thiết bị đúng là không còn chỗ len chân. May cái bàn gần cửa ra vào không có ai ngồi làm việc vợ chồng tôi mới tạm gọi là có chỗ.

Gọi là phòng làm việc nhưng từ khi bước vào, tôi cảm thấy hình như chẳng ai làm việc. Câu chuyện đang xoay quanh việc “sếp” chuẩn bị đi nghỉ cuối tuần ở đâu Nha Trang hay Phú Quốc gì đó. Hình như “sếp” đang nhờ một nhân viên đặt phòng ở. Thôi thì hàng chục câu hỏi được đặt ra. Có câu “sếp” hỏi, có câu do những nhân viên nhiệt tình hỏi hộ. Nào là nên ở biệt thự hay khách sạn năm sao? Nào là ở biệt thự hơn 7 triệu một ngày đêm là đắt hay rẻ? Nào là có nên ăn “buýp-phê” cả ba bữa trong ngày không? Nào là cần đem theo những gì cho phù hợp?… Cứ mỗi câu hỏi lại có đến hàng chục đáp án, ai cũng tỏ ra am hiểu, thông thạo. Rồi từ chuyện nước mình sang chuyện những khu nghỉ ở Thái Lan, Hàn Quốc, … Nghe chuyện quả thật chẳng ai dám bảo đời sống của viên chức Việt Nam khó khăn.

Nếu chỉ nghe câu chuyện chừng vài ba phút tôi có thể coi đây là một cơ hội để mình được “giải ngố”. Nhưng tiếc rằng nó kéo dài tới hơn chục phút từ khi bước vào. Tôi miễn cưỡng phải lên tiếng:
– Tôi xin lỗi ạ. Xin đừng nói những câu chuyện có tính chất riêng tư ấy khi có người lạ trong phòng.
“Sếp” (chắc là trưởng phòng) vội giải thích:
– Không, vẫn có cháu đang làm giấy tờ cho bác đấy ạ.
Tôi không thể không nói thêm:
– Đây là giờ làm việc, nếu có chuyện riêng tư cấp bách cũng nên trao đổi ngắn gọn. Còn khi có người lạ, không nên điềm nhiên nói những chuyện như thế. Hình như đây là phép lịch sự tối thiểu đấy ạ!

Sau khi tôi dứt lời, những lời trò chuyện mới chấm dứt.
Thì lại nghe hai cô bắt đầu giải thích cho nhau thế nào là số trung bình cộng. Hình như một công việc đặt ra là xác định số km một người trong cơ quan đã đi công tác trong một tháng và số nhiên liệu cần thiết cho mỗi người. Thế mà cô nọ giải thích cho cô kia tới gần mười phút vẫn chưa có kết quả (nghĩa là cô được giải thích vẫn chưa hiểu làm thế nào để có lời giải đáp cho một bài toán tiểu học).

Vừa lúc ấy thì tôi được trả tiền. Ký nhận xong, vợ chồng tôi liền nhanh chóng ra về. Không biết cái bài toán trung bình cộng ấy đến bao giờ mới được hoàn thành?

Thế mới biết vì sao đã từ bỏ quê hương bản quán ra đi đằng đẵng năm rưỡi, đến hôm nay gia đình tôi mới nhận đầy đủ tiền đền bù.

 

 

 

Đọc Tiếp

ĐI XE BUÝT

ĐI XE BUÝT

         Từ hai năm nay, đi lại trong thành phố, trừ những khi tiết trời mát mẻ hay ấm áp có thể đi xe đạp, còn thường ngày tôi đi xe buýt. Trải nghiệm qua hai năm, thấy xe buýt quả là tiện lợi. Thường xe chạy khá đúng tuyến, đúng giờ nếu không bị tắc đường. (Còn khi đường đã tắc thì chắc chỉ còn cách đi trực thăng may ra mới không bị lệch giờ, sai hẹn). Khi mưa gió hay rét mướt, ngồi trên xe buýt được ấm áp. Khi nắng hè đổ lửa, ngồi trên xe buýt rất mát mẻ. Giá xe buýt, nhất là sử dụng vé tháng, thật rẻ. Hàng ngày đi làm, tôi phải đi 2 tuyến, nếu cứ “đằng thằng” phải mất 28.000 đ. Nhưng nhờ mua vé tháng (100.000 đ/tháng) mỗi ngày tính ra mất có chưa đến 5.000 đ.

Đọc Tiếp

NHỮNG CUỘC RONG CHƠI MIỄN PHÍ

NHỮNG CUỘC RONG CHƠI MIỄN PHÍ

Gần đây, cư dân mạng không ngừng lên tiếng xung quanh “vụ” một nghệ sĩ từ chối cuộc viếng thăm Trường Sa. Với một ít thông tin ngắn ngủi, không đủ để tôi bày tỏ thái độ, nhưng về những cuộc gọi là thăm hỏi này, tôi xin có ý kiến như sau:

Đọc Tiếp

TUỔI 72

Thế là hôm nay tôi tròn 72 tuổi, và ngày mai, tôi bước sang tuổi 73. Cái tuổi 70 được coi là “xưa nay hiếm” là từ thời Đỗ Phủ, nhà thơ đời Đường Trung Quốc sống cách chúng ta tới 13 thế kỷ. Còn giờ đây, 72 tuổi của tôi vẫn chưa bằng cái tuổi thọ trung bình của mỗi người dân Việt Nam. Mặc dù thế, xin vô cùng cảm ơn những lời chúc mừng tốt đẹp của tất cả anh chị em, con cháu, bè bạn gần xa.
Đọc Tiếp

“LÝ SỰ CÙN”

“LÝ SỰ CÙN”

      Trong tranh luận, trước những lẽ phải khó phủ nhận, nhưng có thể vì còn muốn giữ sĩ diện, cũng có thể thiếu tính phục thiện, không muốn thừa nhận sự “thua cuộc”, những người thuộc “phe” đuối lý thường đưa ra những lý lẽ cuối cùng. Những cái gọi là lý lẽ này thường chẳng thuyết phục được ai. Người có học hành thường gọi thế là ngụy biện; người tỏ sự không vừa ý thường gọi là “cù nhầy” hay “cãi chầy cãi cối”. Những người còn có chút bao dung thì hay gọi “lý sự cùn”. “Lý sự cùn” là lý lẽ của những người biết là khó thuyết phục, nhưng không muốn chấp nhận thất bại hoặc ngoan cố giữ cái lý của mình. Họ cố vớt vát trong tranh luận, nói chung, cái lý ấy thường đi ngược lại với sự tiến bộ, với lẽ phải.

Đọc Tiếp

21. 21. ĐỚI LẠP

21. 21. ĐỚI LẠP

    Đới Lạp là người đứng đầu tổ chức đặc vụ của Quốc dân đảng. Ông ta vốn là người “bất học vô thuật”, lập thân được nhờ luồn cúi, đem thân mình phục vụ trung thành cho Tưởng Giới Thạch, nương theo chiều gió mà đạt tới chức vụ cao. Sau đây là một vài ghi chép về cuộc đời của  ông ta.

Đọc Tiếp

ĐỒNG BÀO ƠI LÀ ĐỒNG BÀO!

ĐỒNG BÀO ƠI LÀ ĐỒNG BÀO!

                                Người Việt Nam, hầu như không ai  không biết truyền thuyết Lạc Long Quân và Âu Cơ. Lạc Long Quân lấy con gái vua Đế Lai tên là Âu Cơ, đẻ một lần trăm cái trứng nở ra được 100 người con trai. Lạc Long Quân là dòng dõi Rồng sống dưới nước còn Âu Cơ là dòng dõi Tiên sống trên cạn. Do ăn ở với nhau lâu mà không hợp nên họ chia 50 con theo cha xuống bể Nam Hải, 50 con theo mẹ lên núi. Người con trưởng làm vua nước Văn Lang, xưng là Hùng Vương. Từ truyền thuyết ấy, tiếng Việt mới có từ “đồng bào”.  Theo nghĩa đen, “đồng bào”(同胞) có nghĩa là “cùng một bọc” hay là “cùng một bào thai” và chỉ anh em ruột thịt cùng cha cùng mẹ. Theo quan niệm của người xưa, người trong một nước dù trên rừng hay dưới biển, ngoài bắc hay trong nam cũng đều là anh em ruột thịt, cùng đều là máu đỏ da vàng, con Rồng cháu Tiên.

Đọc Tiếp
Page 1 of 10612345...102030...Last »
content top