content top

06. “KINH THI” CÓ PHẢI DO KHỔNG TỬ SAN ĐỊNH?

06. “KINH THI” CÓ PHẢI DO KHỔNG TỬ SAN ĐỊNH?

“Kinh Thi” là bộ tổng tập thi ca số một của Trung Quốc, là ngọn nguồn của truyền thống văn học hiện thực chủ nghĩa và điểm sáng của lịch sử văn học Trung Quốc, chiếm vị trí vô cùng quan trọng trong lịch sử văn học Trung Quốc. Về tác giả của “Thi” , về sau này, nhiều ý kiến  cho rằng Khổng Tử chính là “Khổng Thánh nhân”, là người đã san định đã được ghi chép.

Đọc Tiếp

CHUYỆN NÓI NGỌNG

CHUYỆN NÓI NGỌNG

Mấy hôm nay bà con thi nhau “tổng sỉ vả” tật nói ngọng. Hình như chưa bao giờ, kể cả khi cách nay mấy năm, Hà Nội mở chiến dịch thanh toán nạn nói ngọng ở mấy huyện ngoại thành mới sáp nhập, tật nói ngọng được đem ra phân tích, và công kích một cách vừa quyết liệt, vừa hài hước như thế.

Chuyện đã rõ như ban ngày rồi, tôi cũng chẳng muốn nói thêm. Nhưng hôm nay, lại thấy ông Dương Trung Quốc lên tiếng, bênh vực người nói ngọng, coi đó là “chuyện bình thường”, coi đó là “văn hóa vùng miền” thì thật… không thể không nói. Trong bài viết này, tôi không muốn lý giải vì sao ông Quốc nói như thế mà chỉ muốn nói, ông Quốc đã nói sai.

Đọc Tiếp

NGƯỜI TỬ TẾ (3)

NGƯỜI TỬ TẾ (3)

Lẽ ra, bài “Người tử tế” của tôi đã kết thúc ở phần 2 (với nội dung thế nào là người tử tế) sau phần 1 (đạo đức xuống cấp nhưng vẫn còn người tử tế). Nhưng mấy hôm nay, thấy có nhiều việc liên quan, xin viết thêm phần 3 này.

Trước hết, cần phải khẳng định rằng, đã có bao giờ đạo đức xã hội xuống cấp như thế này không (nói theo cách của một bác) trong lịch sử dân tộc, phần lớn các bậc cha mẹ đều mong muốn, thậm chí là mơ ước con cái trở thành những người có danh vọng, chức tước, thành những đại gia, tỷ phủ, … vẫn có không ít người mong cho con ăn học để trở thành người tử tế trong tương lai. Mong ước này rất đáng trân trọng và mục đích của bài viết chính là nhằm khuyến khích và góp một phần nhỏ bé vào việc hình thành những người tử tế cho xã hội.

Đọc Tiếp

THẾ NÀO LÀ “VINH DỰ”?

THẾ NÀO LÀ “VINH DỰ”?

Đọc sách báo trước năm 1945, hình như chẳng bao giờ thấy từ “vinh dự”. Theo cuốn  Đại từ điển tiếng Việt, “vinh dự” nghĩa là “1. biểu hiện cụ thể của sự đánh giá cao, thường là về mặt cống hiến của tập thể xã hội đối với cá nhân nào đó (ví dụ nhận huân chương)” và “2. sự sung sướng về tinh thần khi được nhận vinh dự.” (Nguyễn Như Ý chủ biên – Đại từ điển tiếng Việt – Nhxb thành phố Hồ Chí Minh năm 2011, tr. 1.766 ).

Đọc Tiếp

NGƯỜI TỬ TẾ (2)

NGƯỜI TỬ TẾ  (2)

Với những khái niệm người lịch sự, người văn minh, người hiện đại, … “người tử tế” mang một nội dung không đối lập và cũng không hoàn toàn khác biệt. Đó là quan niệm con người tốt, đáng tôn trọng và noi gương trong xã hội Việt Nam (phong kiến và thực dân) đầu thế kỷ. Tất nhiên trải qua thời gian dài, “người tử tế” xưa đã có những nét cũ kỹ cần thay đổi cho phù hợp với thời đại mới. Trong phạm vi bài viết ngắn này, với mục đích để các bạn trẻ dễ vận dụng, tôi chỉ nói tới những nét tích cực cần duy trì và phát triển. Rất mong các bạn quan tâm, có thêm ý kiến để cách hiểu về “người tử tế” ngày càng hoàn chỉnh.

Đọc Tiếp

NGƯỜI TỬ TẾ (1)

NGƯỜI TỬ TẾ (1)

Khoảng trước những năm 60 của thế kỷ XX, để chỉ người xấu có biết bao nhiêu từ ngữ mà tôi không tiện dẫn ra đây vì e bất nhã với mọi người, nhưng nói về người tốt, thậm chí kẻ cả để tỏ ý khen ngợi, thường chỉ có lời đánh giá: người tử tế. “Ông ấy là người tử tế”, “gia đình ấy tử tế”, thế là đủ để người ta tin cậy, kính  trọng. Tới nơi ở mới, được biết hàng xóm láng giềng đều là những người tử tế thì yên tâm; nghe con cái chơi với “con nhà tử tế” thì không còn điều gì phải lo lắng.

Đọc Tiếp

05. HAI CHỮ “VẠN TUẾ” CÓ PHẢI CHỈ ĐƯỢC DÙNG CHO HOÀNG ĐẾ?

05. HAI CHỮ “VẠN TUẾ” CÓ PHẢI CHỈ ĐƯỢC DÙNG CHO HOÀNG ĐẾ?

 Xem truyền hình, trong các phim về thời xưa, chúng ta thấy mỗi khi xưng tụng Hoàng đế, người ta thường tung hô “vạn tuế”. Trong xã hội phong kiến Trung Quốc, “vạn tuế” là từ chỉ dùng riêng cho người thống trị tối cao. “Vạn tuế” là từ chỉ dùng riêng cho Hoàng đế, ngoài Hoàng đế, bất cứ ai cũng không được sử dụng.

Đọc Tiếp

04. CUỐI CÙNG “THÔI BỐI ĐỒ” DỰ BÁO ĐỂ LÀM GÌ?

04. CUỐI CÙNG “THÔI BỐI ĐỒ” DỰ BÁO ĐỂ LÀM GÌ?
          Lịch sử phát triển của văn minh nhân loại đã trải qua ít nhất 5.000 năm. Đồng thời với tiến trình lịch sử, nền văn minh hiện đại cũng nhanh chóng phát triển góp phần giải thích và giải đáp nhiều vấn đề  của nhân loại. Đối với những dự báo cho tương lai trong quá khứ, nếu có nhân vật hay sự kiện lịch sử nào được bóc lớp vỏ huyền bí, nhất định sẽ gây chấn động lớn cho toàn xã hội.
Đọc Tiếp

03. “HÀ ĐỒ’, “LẠC THƯ” LÀ PHO SÁCH KHÔNG CÓ CHỮ TỪ THƯỢNG CỔ?

03. “HÀ ĐỒ’, “LẠC THƯ” LÀ PHO SÁCH KHÔNG CÓ CHỮ TỪ THƯỢNG CỔ?
  • “Hà đồ”, “Lạc thư” đều là những hình vẽ thần bí từ đời Thượng cổ của Trung Quốc truyền tới nay. Truyền thuyết và những vấn đề của nó đã gây ra rất nhiều cuộc tranh luận về Dịch học phức tạp và hỗn loạn, nhưng đồng thời cũng đặt ra những vấn đề rất phong phú về nội dung.

Đọc Tiếp

ĐI LẠI Ở BĂNG CỐC

ĐI  LẠI Ở BĂNG CỐC

Băng cốc có hơn 8 triệu dân theo thống kê (còn tính cả dân nhập cư nước ngoài như Myanmar, Campuchia, Việt Nam, … và trong nước hình như lên tới 14 triệu) trên diện tích khoảng 1.500 km2 (kể cả vùng phụ cận là hơn 7.500 km2, Hà nội cũ trước năm 2008 là hơn 900 km2, sau khi mở rộng là hơn 3.300 km2). Phục vụ việc đi lại cho một thành phố đông dân và rộng lớn như thế chắc không phải điều đơn giản.

Đọc Tiếp
Page 1 of 10912345...102030...Last »
content top