content top

HÃY ĐỂ HỌ ĐƯỢC YÊN

HÃY ĐỂ HỌ ĐƯỢC YÊN

Ở ta, cái thói “ăn mày quá khứ” ngày càng thịnh. Có những câu chuyện, những con người từ cái thời “tám hoánh” nào rồi nhưng thỉnh thoảng lại bị “xới đất lật cỏ”  làm rùm beng để thu hút sự chú ý của mọi người mà nói theo cách chúng tôi được học trước đây là “đánh lạc hướng dư luận”. Cũng có thể còn do sự “nhàn cư”. Một cái đội ngũ tuyên giáo với biết bao dư luận viên, rồi báo chí, đài phát thanh tới con số nghìn khắp các tỉnh thành trong cả nước nhưng rất nhàn rỗi. Có mỗi cái chủ nghĩa Mac-Lê nin và cái đảng của nó thì nói ra rả hàng hơn nửa thế kỷ rồi, không thể nghĩ ra được điều gì mới mẻ. Mà thật trớ trêu, cái chủ nghĩa ấy thì đã bị nhân loại tiến bộ văn minh vứt vào sọt rác của lịch sử, còn đảng tiên phong của một thời thì nay đã suy thoái, biến chất và việc tự diễn biến ngày càng nặng. Nhưng chắc còn lý do quan trọng hơn, là để tiêu tiền. Trăm tỷ, nghìn tỷ mà cứ như không. Tiền chi vào những việc như thế này thì chẳng ai dám cản trở. Thế cho nên, cứ nhân ngày nọ, dịp kia, người ta lại “khai quật” những nhân vật đã yên nghỉ lên để suy tôn, ca ngợi như thể muốn dùng cái tốt đẹp của quá khứ khỏa lấp những thối tha, rác rưởi ngày càng nặng mùi.

Đọc Tiếp

CÁI LOA PHƯỜNG

CÁI LOA PHƯỜNG

Năm 1973, ở Sơn Tây, vợ chồng tôi may mắn được thuê nhà (tất nhiên là của Nhà nước). Gọi là “nhà”, nhưng thực chỉ là một căn phòng ở khoảng 25 m2. Vì ở đúng góc phố nên nó không được vuông vắn, đúng ra là một hình ngũ giác. Nhưng đang trong cảnh đi ở nhờ, đứa con đang chuẩn bị chào đời nên dù sao, hai vợ chồng vẫn mừng như bắt được vàng.

Đọc Tiếp

TẾT TA HAY TẾT TÂY?

TẾT TA HAY TẾT TÂY?

Cứ mỗi khi hết năm cũ, sắp bước sang năm mới, cuộc tranh cãi về giữ hay bỏ Tết âm lịch, có nên kết hợp hai cái Tết dương và âm lịch, … lại nóng lên. Những ý kiến đã nêu trước đây được bổ sung thêm bằng nhiều ý kiến khác. Chắc chắn những cuộc bàn luận này sẽ kết thúc khi mấy ngày nghỉ Tết qua đi, và nó lại được trở lại khi chuẩn bị Tết sang năm. Nghĩa là nó sẽ bất tận, … vì ai nói cứ nói, còn thì việc ai nấy làm. Những người có trách nhiệm chẳng mấy quan tâm vì hình như cả xã hội đang vận hành theo đúng cái quỹ đạo mà họ hằng mong muốn. Ai nấy đang đua nhau lao vào các cuộc cạnh tranh giành giật cho được những đồng tiền chân chính hay bất chính để được thành “đại gia”, “tỷ phú”, nhảy xổ vào các đền chùa bất chấp là nơi thờ tự trang nghiêm để tranh cướp “lộc rơi lộc vãi”, khẩn cầu các đấng siêu nhiên “phù hộ độ trì” cho mình được tai qua nạn khỏi, được “mua may bán đắt” để vững lòng thả sức “táng tận lương tâm” hãm hại đồng bào trong cuộc đua tranh. Thiển nghĩ, chẳng nên bàn luận hay tranh cãi làm gì, vì mấy lý do sau đây:

Đọc Tiếp

TẢN MẠN VỀ XE BUÝT NHANH (BRT)

TẢN MẠN VỀ XE BUÝT NHANH (BRT)
  1. Từ hơn một năm nay, hàng ngày đi làm nhờ sử dụng xe bus trên tuyến xe B N từ Kim Mã đi Yên Nghĩa, (viết tắt của tuyến Buýt nhanh, BRT), vì thế tôi dễ dàng nhận thấy cái ưu việt của hình thức giao thông công cộng đang có nhiều tranh cãi này. Trước hết, do có tuyến đường dành riêng nên xe chạy được nhanh hơn, thời gian lưu thông có giảm bớt dù chưa nhiều. Tốc độ xe còn hạn chế chủ yếu do vẫn phải dừng ở các ngã tư chờ đèn xanh. Thứ hai, khách đi xe lên xuống dễ dàng hơn nhờ cửa xe rộng, không có sự chênh lệch giữa sàn xe và sàn nhà chờ, đồng thời, việc lên xuống xe hoàn toàn cách biệt với mọi lưu thông trên đường nên an toàn hơn; và đặc biệt, số lượt xe nhiều hơn nên thời gian chờ đợi ít hơn hẳn. Trước đây, 30 phút mới có một chuyến xe nên hàng ngày đi xe bus, tôi thường phải tới sớm hơn giờ làm việc 30 phút. (Không còn cách lựa chọn khác vì nếu chậm hơn sẽ chỉ có thể đi chuyến sau. Đi chuyến này sẽ “khớp” giờ làm việc nhưng chỉ “khớp” trên lý thuyết, chắc sẽ chậm, ít ra là dăm ba phút.) Nhưng với xe BRT, giờ cao điểm, 5 phút có một chuyến, tôi sẽ không cần đi sớm như trước đây. 20 – 30 phút đối với người về hưu chắc ý nghĩa không lớn, nhưng với nhiều người, khoảng thời gian này vào buổi sáng là rất đáng kể. Cho nên, nếu trước mắt, bus nhanh chưa nhanh được về thời gian lưu thông trên đường thì cũng nhanh hơn nhiều xét về thời gian đi xe của hành khách. Chắc cái “nhanh” này cũng có giá trị không nhỏ, theo tôi rất đáng ghi nhận, cần rút kinh nghiệm để tiếp tục phát triển các tuyến xe khác. Nếu các tuyến BRT được phát triển, cùng với việc tổ chức các tuyến kết nối hợp lý, chắc chắn số người đi xe máy sẽ giảm.

Đọc Tiếp

09. CÂU HỎI VỀ CUỘC DI DÂN ĐẠI HÒE THỤ Ở SƠN TÂY

“Vấn ngã tổ tiên tại hà xứ, Sơn Tây Hồng Động đại hòe thụ. Tổ tiên cố cư khiếu thập ma, Đại hòe thụ thượng lão quát oa”. Đó là bốn câu trong bài ca dao được phổ biến từ đầu đời Minh đến nay vẫn được truyền tụng ở các địa phương Hà Bắc, Hà Nam, Giang Tô, An Huy, Phúc Kiến, thậm chí ở cả Đài Loan trong lãnh thổ Trung Quốc. Bài ca dao ghi chép từ đầu đời Hồng Vũ cho đến năm thứ 15 đời Vĩnh Lạc, triều đình nhà Minh đã tiến hành một cuộc cưỡng bức di dân trong suốt 50 năm với số dân khoảng 10 vạn người  trên diện tích tương đương với một nửa lãnh thổ của Trung Quốc lúc bấy giờ.

Đọc Tiếp

“Y PHỤC XỨNG KỲ ĐỨC”

“Y PHỤC XỨNG KỲ ĐỨC”

Cùng với ăn, mặc là nhu cầu thiết thân , quan hệ tới sự sống còn của con người. Đồng thời, cách ăn và cách mặc cũng bộc lộ rõ nhất từ thói quen, tính cách tới  phẩm cách của mỗi cá nhân. Cho nên, cha ông xưa đã có nhiều câu răn dạy, và mỗi đứa trẻ, ngay từ khi còn nhỏ đã luôn được nhắc nhở, bảo ban “đường ăn ý ở” trong đó rất quan trọng là cách ăn và mặc. Xin nói về chuyện mặc.

Đọc Tiếp

08. NGƯỜI ĐẦU TIÊN ĐI TÂY THIÊN LẤY KINH CÓ PHẢI LÀ HUYỀN TRANG?

08. NGƯỜI ĐẦU TIÊN ĐI TÂY THIÊN LẤY KINH CÓ PHẢI LÀ HUYỀN TRANG?

Ở Trung Quốc, truyện Tây Du ký có thể nói “nhà nhà đều biết, người người đều hay”, đó là chuyện kể Đường Tăng, Tôn Ngộ Không và các đồ đệ trên đường đi lấy kinh. Những câu chuyện kỳ lạ kể về trên đường đi, họ đã gặp  bao nhiêu yêu ma quỷ quái.  Trong tiểu thuyết đã kể bao nhiêu võ nghệ cao cường của Tôn Ngộ Không để chiến thắng Bạch Cốt Tinh, dùng mưu thắng được Ngưu Ma Vương, … và trong việc lấy kinh đã có công lao không ít của ngay con ngựa. So với những điều đó, nhân vật Đường Tăng hiện lên rõ ràng là người do dự thiếu quyết đoán, thậm chí là nhu nhược, vô năng.

Đọc Tiếp

07. VÌ SAO DÂN TỘC TRUNG HOA ĐƯỢC GỌI LÀ ‘HOA HẠ”?

07. VÌ SAO DÂN TỘC TRUNG HOA ĐƯỢC GỌI LÀ ‘HOA HẠ”?
  • Sự hình thành và phát triển của tộc Hán là chủ thể của Hoa Hạ, kết hợp với nhiều tộc khác, không ngừng phát triển và ngày càng lớn mạnh. Trong quá trình phát triển trải qua hơn 5.000 năm của Trung Hoa, giữa các dân tộc có sự giao lưu về kinh tế và văn hóa  hình thành một dân tộc Trung Hoa thống nhất – dân tộc Hoa Hạ. Hoa Hạ là danh xưng của dân tộc Trung Hoa, mặc dù trên lãnh thổ của nước Trung Hoa ngày nay có 56 dân tộc khác nhau nhưng đều được gọi chung là dân tộc Hoa Hạ.

    Vì sao tên của mỗi người Trung Quốc, thường tự hào coi mình thuộc dân tộc Hoa Hạ hay con cháu Hoa Hạ. Chẳng phải mỗi chúng ta đều vẫn tự xưng bản thân mình như thế, nhưng nguyên nhân vì sao thật không dễ gì cắt nghĩa. Từ xưa tới nay, câu hỏi này đã có không ít lời giải đáp.

Đọc Tiếp

CHỮ “KHIÊM”

CHỮ “KHIÊM”

Trong những đức tính tốt đẹp của người tử tế, tôi thích nhất đức Khiêm. Ban đầu, đức Khiêm được coi là một đặc trưng của người quân tử. Sử Ký nói “Quân tử dĩ khiêm thoái vi lễ” (Người quân tử lấy cung kính, nhường nhịn làm lễ). Với tinh thần ấy, Từ điển Hán – Việt của Đào Duy Anh giải nghĩa chữ “Khiêm” là “kính, nhún nhường”; Thiều Chửu giải nghĩa khiêm là “nhún nhường, tự nhún mình, không dám khoe”; Trần Văn Chánh thì cho rằng Khiêm là “Nhũn nhặn, nhún nhường, nhún mình, khiêm tốn”; Nguyễn Quốc Hùng cho Khiêm là “Kính trọng người khác – Nhún nhường, tự cho mình là kém cỏi”.

Đọc Tiếp

06. “KINH THI” CÓ PHẢI DO KHỔNG TỬ SAN ĐỊNH?

06. “KINH THI” CÓ PHẢI DO KHỔNG TỬ SAN ĐỊNH?

“Kinh Thi” là bộ tổng tập thi ca số một của Trung Quốc, là ngọn nguồn của truyền thống văn học hiện thực chủ nghĩa và điểm sáng của lịch sử văn học Trung Quốc, chiếm vị trí vô cùng quan trọng trong lịch sử văn học Trung Quốc. Về tác giả của “Thi” , về sau này, nhiều ý kiến  cho rằng Khổng Tử chính là “Khổng Thánh nhân”, là người đã san định đã được ghi chép.

Đọc Tiếp
Page 3 of 11212345...102030...Last »
content top