content top

LÒNG DÂN

LÒNG DÂN

 

 

Sang Băng côc đúng dịp nhà vua Thái Lan băng hà, tôi được tận mắt chứng kiển tấm lòng của người dân với Đức Vua của mình. Thông cáo chính thức của Chính phủ quy định ngoài Lễ Quốc tang kéo dài một tháng, cả nước treo cờ rủ, không tổ chức các hoạt động vui chơi, giải trí; viên chức để tang (mặc trang phục đen một năm), còn dân chúng được tự do bày tỏ thái độ tùy theo tín ngưỡng.

Đọc Tiếp

CÓ PHẢI “MỘT SỰ NHỊN LÀ CHÍN SỰ LÀNH”?

CÓ PHẢI “MỘT SỰ NHỊN LÀ CHÍN SỰ LÀNH”?

Dạy về đường ăn ý ở, tục ngữ Việt Nam có câu: “Một sự nhịn là chín sự lành”.

Từ thuở còn đi học, cách nay hơn nửa thế kỷ, tôi đã được những người thầy của mình dạy rằng, tục ngữ là một kho kinh nghiệm quý báu về mọi mặt được truyền lại từ xa xưa cần phải trân trọng. Nhưng vì đã hình thành từ lâu đời nên không ít những câu tục ngữ này đã lạc hậu (do kinh nghiệm chủ nghĩa, thiếu khoa học) hoặc lỗi thời (do được đúc kết trong một xã hội nông nghiệp, cuộc sống tiểu nông hạn hẹp trong lũy tre làng). Thực tế ấy đòi hỏi khi áp dụng, kế thừa, cần suy xét với tinh thần “gạn đục khơi trong”. Với những hiểu biết ấy, tôi cho rằng câu tục ngữ vừa nêu đến ngày nay chỉ phù hợp trong mối quan hệ tay đôi, khi cái sự “nhịn” ấy chỉ ảnh hưởng tới quyền lợi của riêng mình. Đúng là nên sẵn sàng “dĩ hòa vi quý”, chịu thiệt thòi, nhẫn nhịn để giữ được mối quan hệ tốt đẹp với anh em, họ mạc hay hàng xóm láng giềng. Nhưng trong quan hệ chung giữa một cộng đồng rộng lớn, cách “nhịn” ấy nhiều khi là sự khôn lỏi theo kiểu “nhắm mắt làm ngơ”, là “đèn nhà ai nhà ấy rạng”, là “khôn sống mống chết”.

Đọc Tiếp

012. “NGHIÊU THUÂN THIỀN NHƯỢNG” LÀ NHƯỜNG NGÔI HAY CƯỚP NGÔI?

012. “NGHIÊU THUÂN THIỀN NHƯỢNG”  LÀ NHƯỜNG NGÔI HAY CƯỚP NGÔI?

Nghiêu là ông vua hiền đức nổi tiếng vào thời Viễn cổ, ông là đế thứ 4 trong Tam hoàng ngũ đế. Ông không “duy tân thị cử” mà hết sức để đưa Thuấn có tài năng thành người kế nhiệm mình. Đây cũng chính là truyền thuyết  mà lịch sử gọi là  “Nghiêu Thuấn thiền nhượng”. Nhưng bây giờ bắt đầu có những người đã hoài nghi tính chuẩn xác của truyền thuyết này. Rốt cuộc, đây chỉ là một truyền thuyết từ thời Viễn cổ được lưu truyền lại, đến thời kỳ Xuân Thu mới có người ghi chép thành văn tự. Cho nên, sự thật việc chuyển giao quyền lực giữa Nghiêu và Thuấn xảy ra như thế nào đã là một nghi án từ cả nghìn năm nay, những người đời sau ai nấy đều phân vân, chưa có sự nhất trí, nhưng cho dù có tranh luận suốt thời gian ấy, cũng chưa ai giải đáp được câu hỏi. Câu chuyện vẫn chỉ là truyền thuyết  rất  đẹp đẽ được lưu lại từ nghìn xưa.

Đọc Tiếp

011. CHỮ HÁN CÓ PHẢI DO “THƯƠNG HIỆT TẠO CHỮ”?

011. CHỮ HÁN CÓ PHẢI DO “THƯƠNG HIỆT TẠO CHỮ”?
  • ĐI TÌM NGUỒN GỐC LÂU ĐỜI

    CHỮ HÁN CÓ PHẢI DO “THƯƠNG HIỆT TẠO CHỮ”?

Chữ Hán từ mấy nghìn năm trước đã ra đời và ghi chép lịch sử văn hóa từ ngàn xưa của dân tộc Trung Hoa, ghi lại nền văn minh lâu đời ở vùng đất Hoàng thổ. Hình thức độc đáo và cách sử dụng đa dạng khiến chữ Hán có một phong cách riêng không trộn lẫn. Vậy chữ Hán đã được ra đời như thế nào? Ai là người phát minh ra chữ Hán? Về vấn đề này, từ xưa tới nay có nhiều kiến giải khác nhau, nhưng giả thuyết phổ biến nhất được lưu truyền là “Thương Hiệt tạo chữ”.

Đọc Tiếp

01. LỜI NÓI ĐẦU

01. LỜI NÓI ĐẦU

Đây là một cuốn trong bộ sách gồm 7 cuốn có chung chủ đề “Vị giải chi mê” (câu đố chưa có lời giải”. Nội dung của từng cuốn là:

  1. Thế giới,

  2. Danh nhân,

  3. Lịch sử,

  4. Án oan,

  5. Khảo cổ,

  6. Địa lý,

  7. Văn hóa.

Mỗi cuốn đều có 2 phần, thế giới và Trung Quốc, khoảng 4 – 5 trăm trang (480.000 từ).

Sách do Quách Ánh Hy chủ biên, Công ty xuất bản liên hợp Bắc Kinh xuất bản lần thứ nhất tháng 1 năm 2015.

Xin lần lượt giới thiệu cùng những người chung sở thích.

Đọc Tiếp

21. 28. NHÂN DÂN TRUNG QUỐC ĐÃ VÙNG LÊN!

21. 28. NHÂN DÂN TRUNG QUỐC ĐÃ VÙNG LÊN!

Nhân dân Trung Quốc đã vùng lên! Đây là lời tuyên bố nghiêm trang của đồng chí Mao Trạch Đông trên lễ đài Thiên An Môn. Câu nói này có ý nghĩa mở ra một thời đại mới. Nó kết thúc một thời kỳ lịch sử, nhân dân Trung Quốc chịu ách ngoại xâm và áp bức bóc lột, thực hiện dân tộc độc lập, mở đầu một kỷ nguyên lịch sử mới.

Đọc Tiếp

21. 27. ĐẠI QUÂN VŨ BÃO VƯỢT TRƯỜNG GIANG

21. 27. ĐẠI QUÂN VŨ BÃO VƯỢT TRƯỜNG GIANG

 

Quân giải phóng nhân dân tiến công như vũ bão, Tống Mỹ Linh phải cầu viện nước Mỹ. Tổng thống Harry T’ruman trả lời bà ta:  Nước Mỹ không thể ủng hộ. Bị Mỹ từ chối, Bạch Sùng Hỷ, Trình Tiềm yêu cầu Tưởng Giới Thạch khôi phục lại cuộc đàm phán với đảng cộng sản Trung Quốc. Trong hoàn cảnh ấy, ngày Nguyên đán năm 1949, Tưởng Giới Thạch lên tiếng cầu hòa, muốn giữ lại Hiến pháp, vai trò Tổng thống và quân đội Quốc dân đảng làm tiền đề cho cuộc đàm phán với đảng cộng sản Trung Quốc.

Đọc Tiếp

21. 26. THẲNG TIẾN ĐẠI BIỆT SƠN

21. 26. THẲNG TIẾN ĐẠI BIỆT SƠN

 

 

Tháng 3 năm 1947, sau khi tiến quân toàn diện vào khu giải phóng của đảng cộng sản Trung Quốc thất bại, Tưởng Giới Thạch thay đổi chiến lược, đưa quân tiến công vào hai khu giải phóng Thiểm Bắc và Sơn Đông. Để thoát khỏi cục diện bất lợi, trong hai ngày 4 và 8 tháng 5, Mao Trạch Đông đã điện cho Lưu Bá Thừa, Đặng Tiểu Bình yêu cầu kết thúc cuộc phản công ở Dự Bắc, thu quân để chỉnh đốn, tranh thủ tháng 6 sẽ vượt sông Hoàng Hà, chuyển hướng tác chiến, hy vọng từ đó, Tưởng Giới Thạch sẽ rút quân khỏi Thiểm Bắc và Sơn Đông.

Đọc Tiếp

21.25. TRẬN CHIẾN Ở THIỂM BẮC

21.25. TRẬN CHIẾN Ở THIỂM BẮC

 

Đang lúc trên những gương mặt của quân và dân ở khu giải phóng còn chưa hết tươi cười, những tiếng chiêng trống hoan nghênh còn vang vọng, những khẩu hiệu đang đỏ rực thì xảy ra cuộc nội chiến lớn. Quân dân ở khu giải phóng bị phái phản động của quân Quốc dân đảng tiến hành những cuộc bắt bớ và tàn sát.

Đọc Tiếp

21. 24. NGÀY CUỐI CỦA NỮ ĐIỆP VIÊN XUYÊN ĐẢO PHƯƠNG TỬ

21. 24. NGÀY CUỐI CỦA NỮ ĐIỆP VIÊN XUYÊN ĐẢO PHƯƠNG TỬ

 

Năm 1945, sau khi Nhật Bản đầu hàng vô điều kiện không lâu, một ngày của tháng 10, một đội hiến binh Quốc dân đảng đã tới số nhà 34 Hồ Đồng đường Đông Tứ, Bắc Kinh tiến hành một cuộc bắt giữ. Mục tiêu trước nhất của họ là một phụ nữ, tên là Xuyên Đảo Phương Tử. Thực ra, Xuyên Đảo Phương Tử hoàn toàn không phải là người Nhật Bản, bà ta vốn là một “cách cách” (công chúa) của triều Mãn Thanh, sau đó, đã đầu hàng Nhật Bản, trở thành người đi tiên phong trong việc ủng hộ Nhật Bản xâm lược Trung Hoa, một nữ gián điệp nổi tiếng ở Trung Quốc.

Đọc Tiếp
Page 5 of 112« First...34567...102030...Last »
content top