content top

“NGƯỠNG MỘ” ĐỂ LÀM GÌ?

“NGƯỠNG MỘ” ĐỂ LÀM GÌ?

Khoảng ba chục năm nay, từ ngày “mở cửa”, “hội nhập”, có điều kiện giao lưu với các nước tiên tiến trên thế giới, tầm mắt không còn hạn hẹp với mấy nước xã hội chủ nghĩa Liên Xô và Đông Âu, càng ngày, ta càng có dịp được nhắc tới hai chữ “ngưỡng mộ”. Không chỉ với các nước văn minh, kinh tế phát triển Âu Mỹ, người ta “ngưỡng mộ” với các nước thuộc loại Rồng, Hổ châu Á như Đài Loan, Hàn Quốc, Singapo và đặc biệt là Nhật Bản. Gần đây, tầm mắt người Việt còn hướng tới I-xra-en, một quốc gia vùng Trung Đông xa xôi. Không dừng lại ở đó, những nhà lãnh đạo còn mơ ước chúng ta trở thành Xin-ga-po, sánh với Pa-ri.

Đọc Tiếp

ĐÔI ĐIỀU VỀ CHÍNH TẢ

ĐÔI ĐIỀU VỀ CHÍNH TẢ
  1. Cứ như từ tên gọi thì “chính tả” là viết đúng. (Từ Hán Việt: Chính là đúng, tả là viết). Nhưng không phải cứ viết sai là phạm lỗi chính tả. Hôm vừa rồi, thấy có bạn đọc phàn nàn trang “oep” của một trường Quốc tế nọ mắc nhiều lỗi chính tả, vào xem thì thực ra, các bài viết chỉ mắc một số lỗi về câu cú. Đó là lỗi ngữ pháp, chứ không phải lỗi chính tả. Dip 30.4, thấy ở một cửa hàng bán xăng dầu có căng một cái băng đỏ, trên đó ghi “ngày giải phóng thủ đô”. Có nhiều bạn phàn nàn lỗi chính tả, nhưng thực ra đó hoàn toàn không phải. Đó là lỗi về sự hiểu biết.

Đọc Tiếp

THAY LỜI NÓI ĐẦU

THAY LỜI NÓI ĐẦU

 

Tôi thường vào Mạng Toàn Cầu và học hỏi được nhiều điều trong đó. Trong rất nhiều các trang trong và ngoài nước đề cập tới nhiều lĩnh vực của đời sống, hai trang thu hút tôi:

* Trang Ba Sàm của Nguyến Hữu Vinh và Ngọc Thu. Ở trang này tôi được đọc nhiều tin tức kịp thời, đáng tin cậy và những bình luận xác đáng, công bằng của nhiều tầng lớp bạn đọc.

Đọc Tiếp

CHUYỆN XE MÁY

CHUYỆN XE MÁY

 

Vốn là người thích “xê dịch”, từ những năm 80 của thế kỷ trước, trong những ngày khốn khó, tôi đã mơ ước có tiền mua cái xe đạp tốt để rong ruổi từ bắc vào nam. Không dừng lại ở đấy, tôi còn tính tới đích, sẽ bán cái xe đạp, lấy tiền mua vé máy bay trở về. Thế là thực hiện được hai mơ ước: xuyên Việt và được đi máy bay. Vì thế, từ sau khi xe máy dần phổ biến ở ta, tôi vô cùng sung sướng vì sở thích nhất là rong ruổi đường trường được đáp ứng.

Đọc Tiếp

TÀU HỎA Ở THÁI LAN

TÀU HỎA Ở THÁI LAN

So với Việt Nam, đường sắt ở Thái Lan không có nhiều khác biệt về mức độ hiện đại. Mặc dù cả nước có tới hơn 4.000 km đường xe hỏa từ Băng-cốc chạy đủ 4 hướng trên 8 tuyến đi các tỉnh, nhưng đường xe hỏa ở đây vẫn có khổ đường hơn 1 m như Việt Nam. Cơ quan quản lý hệ thống đường sắt Thái Lan (SRT), luôn bị đánh giá làm ăn thua lỗ và không chịu thay đổi. Từ Băng-côc  đi Chiang Mai, với khoảng cách hơn 700 km, xe hỏa vẫn cần tới gần 12 giờ trên lịch trình (xuất phát 19.30 và tới đích vào 7.00 giờ sáng ngày hôm sau), nhưng thực tế, phải tới 10.00 giờ, khách mới có thể xuống tàu ra khỏi sân ga. Đây là tuyến đường có rất nhiều khách du lịch, nghe nói  các tuyền khác cũng không khác biệt là mấy.

Đọc Tiếp

NƯỚC ƠI LÀ NƯỚC!

NƯỚC ƠI LÀ NƯỚC!

Coi Phật giáo là Quốc giáo nên Thái Lan ăn Tết theo Phật lịch, gọi là Tết Songkran. Theo đó, ngày đầu năm mới là ngày đản sinh của Đức Phậtt (15 tháng 4 theo dương lịch). Từ năm 1941, Hoàng gia Thái Lan quy định, ngày Tết bắt đầu từ 13 tháng 4. Mở đầu, sau nghi lễ tắm Phật, mọi người mang hoa quả cùng các món ăn chay lên chùa dâng các vị sư rồi về nhà, chúc mừng ông bà, cha mẹ. Sau đó, họ lấy nước thơm phun lên người nhau để chúc phúc. Người được phun càng nhiều nước theo quan niệm sẽ càng gặp may mắn trong năm mới. Ban đầu, chỉ người già được phun nước, nhưng sau đó, chắc thấy thế là bất công, tất cả mọi người, trai gái già trẻ, nam phụ lão ấu,… ai ai cũng được phun cả.

Đọc Tiếp

“BỊT MẮT ĐẬP NIÊU”

“BỊT MẮT ĐẬP NIÊU”

Đó là tên gọi một trò chơi dân gian xưa, chỉ nghe tên, ai cũng có thể hình dung được cách chơi. Người chơi bịt mắt, tay cầm một cái gậy ngắn, bước tới để đập một cái niêu đất được treo phía trước. Đập trúng đích, cùng với tiếng niêu vỡ là tiếng hò reo tán thưởng của những người đứng xem xung quanh. Người thắng trong trò chơi có thể được nhận một phần thưởng vật chất, nhưng đó không phải là quan trọng. Cái đáng vui là được người xem công nhận cái tài ghi nhớ vị trí, khoảng cách và khả năng phán đoán. Trong những cuộc vui gần đây cho học sinh, người ta cũng hay tổ chức trò này nhất là trong các buổi tham quan Lò gốm Bát Tràng (Gia Lâm, Hà Nội) trò vui này thường dùng để kết thúc trước khi ra về.

Đọc Tiếp

HÃY ĐỂ HỌ ĐƯỢC YÊN

HÃY ĐỂ HỌ ĐƯỢC YÊN

Ở ta, cái thói “ăn mày quá khứ” ngày càng thịnh. Có những câu chuyện, những con người từ cái thời “tám hoánh” nào rồi nhưng thỉnh thoảng lại bị “xới đất lật cỏ”  làm rùm beng để thu hút sự chú ý của mọi người mà nói theo cách chúng tôi được học trước đây là “đánh lạc hướng dư luận”. Cũng có thể còn do sự “nhàn cư”. Một cái đội ngũ tuyên giáo với biết bao dư luận viên, rồi báo chí, đài phát thanh tới con số nghìn khắp các tỉnh thành trong cả nước nhưng rất nhàn rỗi. Có mỗi cái chủ nghĩa Mac-Lê nin và cái đảng của nó thì nói ra rả hàng hơn nửa thế kỷ rồi, không thể nghĩ ra được điều gì mới mẻ. Mà thật trớ trêu, cái chủ nghĩa ấy thì đã bị nhân loại tiến bộ văn minh vứt vào sọt rác của lịch sử, còn đảng tiên phong của một thời thì nay đã suy thoái, biến chất và việc tự diễn biến ngày càng nặng. Nhưng chắc còn lý do quan trọng hơn, là để tiêu tiền. Trăm tỷ, nghìn tỷ mà cứ như không. Tiền chi vào những việc như thế này thì chẳng ai dám cản trở. Thế cho nên, cứ nhân ngày nọ, dịp kia, người ta lại “khai quật” những nhân vật đã yên nghỉ lên để suy tôn, ca ngợi như thể muốn dùng cái tốt đẹp của quá khứ khỏa lấp những thối tha, rác rưởi ngày càng nặng mùi.

Đọc Tiếp

CÁI LOA PHƯỜNG

CÁI LOA PHƯỜNG

Năm 1973, ở Sơn Tây, vợ chồng tôi may mắn được thuê nhà (tất nhiên là của Nhà nước). Gọi là “nhà”, nhưng thực chỉ là một căn phòng ở khoảng 25 m2. Vì ở đúng góc phố nên nó không được vuông vắn, đúng ra là một hình ngũ giác. Nhưng đang trong cảnh đi ở nhờ, đứa con đang chuẩn bị chào đời nên dù sao, hai vợ chồng vẫn mừng như bắt được vàng.

Đọc Tiếp

TẾT TA HAY TẾT TÂY?

TẾT TA HAY TẾT TÂY?

Cứ mỗi khi hết năm cũ, sắp bước sang năm mới, cuộc tranh cãi về giữ hay bỏ Tết âm lịch, có nên kết hợp hai cái Tết dương và âm lịch, … lại nóng lên. Những ý kiến đã nêu trước đây được bổ sung thêm bằng nhiều ý kiến khác. Chắc chắn những cuộc bàn luận này sẽ kết thúc khi mấy ngày nghỉ Tết qua đi, và nó lại được trở lại khi chuẩn bị Tết sang năm. Nghĩa là nó sẽ bất tận, … vì ai nói cứ nói, còn thì việc ai nấy làm. Những người có trách nhiệm chẳng mấy quan tâm vì hình như cả xã hội đang vận hành theo đúng cái quỹ đạo mà họ hằng mong muốn. Ai nấy đang đua nhau lao vào các cuộc cạnh tranh giành giật cho được những đồng tiền chân chính hay bất chính để được thành “đại gia”, “tỷ phú”, nhảy xổ vào các đền chùa bất chấp là nơi thờ tự trang nghiêm để tranh cướp “lộc rơi lộc vãi”, khẩn cầu các đấng siêu nhiên “phù hộ độ trì” cho mình được tai qua nạn khỏi, được “mua may bán đắt” để vững lòng thả sức “táng tận lương tâm” hãm hại đồng bào trong cuộc đua tranh. Thiển nghĩ, chẳng nên bàn luận hay tranh cãi làm gì, vì mấy lý do sau đây:

Đọc Tiếp
Page 1 of 2112345...1020...Last »
content top