content top

“GÁI TUYÊN”

“GÁI TUYÊN”

Hôm qua, thấy có bạn trẻ nói “từ xưa con gái xứ Tuyên đã đẹp nổi tiếng”. Thậm chí có lần còn thấy báo ca ngợi “danh bất hư truyền”. Chẳng biết “từ xưa” nghĩa là từ bao giờ?

Cũng giống như chuyện con ba ba ở Hồ Gươm vừa chết, nhiều người nói rằng từ xưa người Hà Nội đã coi đó là “cụ rùa”, coi đó là “hồn thiêng sông núi”. Là một người sinh ra và lớn lên ở Hà Nội,  đã nhiều lần cùng chúng bạn xem rùa nổi ở Bờ Hồ thời cắp sách tới trường, tôi khẳng định chuyện tôn vinh “cụ rùa” chỉ mới xảy ra khoảng ba chục năm nay do một số người giả danh khoa học với động cơ hoàn toàn bất lương. Đơn giản thế này thôi: vào cái thời mà đền miếu còn để hoang phế, thậm chí bị phá bỏ; đình chùa trở thành kho chứa phân bón hay thuốc trừ sâu; Thần thánh còn bị xem thường, làm sao người ta có thể tôn con rùa thành “cụ”? Điều này có thể dễ dàng kiểm chứng bằng cách giở lại những tờ báo từ nhiều năm trước.

Đọc Tiếp

21. 13. SỰ BIẾN TÂY AN

21. 13. SỰ BIẾN TÂY AN

    Sau sự kiện ngày 18 tháng 9 thành công, quân xâm lược Nhật Bản vô cùng điên đầu, họ tiến thêm một bước trong những hoạt động xâm lược Trung Hoa.

Trong khi đó ở Trung Quốc, Tưởng Giới Thạch cổ súy cho chủ trương “Nhượng ngoại tất an nội”, dốc toàn lực vào việc tiêu diệt Hồng quân của đảng cộng sản. Tưởng Giới Thạch thực hiện âm mưu tiêu diệt Hồng quân cùng các lực lượng quân Đông bắc và quân Tây bắc, nên điều hai đội quân này về Thiểm Bắc cho họ làm đội quân  tiên phong “diệt Cộng”.

Đọc Tiếp

SỰ LẦM LẪN CỦA NHÀ KHOA HỌC

SỰ LẦM LẪN CỦA NHÀ KHOA HỌC

    Con ba ba ở Hồ Gươm vừa chết, “nhà rùa học” chưa hết tiu nghỉu vì tiếc của thì  một “nhà” khác lập tức có sáng kiến đưa con ba ba ở Đồng Mô về tôn làm “cụ rùa” để truyền thống tâm linh được tiếp nối, niềm tự hào về nghìn năm văn hiến không bị đứt đoạn. Chắc “ngài” cũng đang muốn trở thành một “nhà rùa học” nữa vì xem ra cái này khá ngon ăn. Chẳng cần gì đến khoa học, chỉ cần ngồi “sáng tạo” ra những chuyện li kỳ,  gán cho nó cái tên “truyền thuyết” là đám dân đen đang mất niềm tin vội chấp nhận, gật đến sái cổ. Thế là tiền ngân sách chảy vào như nước sông Đà. Còn “nhà rùa học” thì lập tức lên tiếng phản đối, chắc ông muốn giữ vị trí độc tôn, dứt khoát không cho ai được tranh phần béo bở?

Vậy có thơ rằng:

Cả hai nhà sinh học
Đều tầm cỡ giáo sư
Vẫn cố tình lầm lẫn
Giữa ba ba và rùa.

Ba ba thì mai mềm
Còn rùa thì mai cứng
Chỉ đơn giản thế thôi
Sao “điếc không sợ súng”?

Chỉ “cái” ở nhà ông
Gọi thế nào cũng được
Gọi gì vẫn có “mu”
Gọi sao cũng “dùng” tuốt.

Nhưng chuyện ở phòng the,
Khác chuyện làm khoa học
Sao dám nói quàng xiên
Cho người đời văng tục?

 

 

 

 

Đọc Tiếp

CON BA BA

CON BA BA

      Đã một thời, tôi cũng như nhiều người cho rằng đó là con rùa. Vốn là thời còn đi học, mỗi trưa thứ 7, tôi phải ra Bờ Hồ mua “các” tàu điện (một loại vé tuần, rẻ hơn mua vé hàng ngày dành cho người đi lại thường xuyên) bán ở chỗ nhà “Hàm cá mập” bây giờ. Vào tiết Thu, hầu như hôm nào cũng thấy rùa nổi. Hồ Gươm lúc bấy giờ là nơi tụ tập rất nhiều trẻ con lang thang, đứa bán báo, bán kem, đứa câu tôm, câu cá. Mỗi khi rùa nổi, trẻ con cùng những người từ xa về Hà Nội mới hiếu kỳ đứng xem, khi nào thấy cái đầu nổi rõ trên mặt nước thì reo hò, bọn trẻ có đứa ném đá, ném gạch (xung quanh bờ hồ bấy giờ chưa được lát hay đổ bê tông nên những thứ tương tự nhiều lắm). Còn những người lớn sinh sống ở Hà Nội thì chẳng mấy ai quan tâm . Nó là con rùa, có gì lạ mà phải xem! Không phải người ta không biết truyền thuyết về con rùa đòi gươm của Lê Lợi. Nhưng ai cũng biết, đó chỉ là truyền thuyết, cũng như truyền thuyết về Lạc Long Quân và Âu Cơ, về Yết Kiêu, Dã Tượng, … chỉ có tác dụng dạy trẻ con thời thơ ấu chứ chẳng có ai “điên” mà tin là thật! Đó là những suy nghĩ của những người tử tế xưa nay.

Đọc Tiếp

21. 12. BỐN LẦN VƯỢT XÍCH THỦY

21. 12. BỐN LẦN VƯỢT XÍCH THỦY

    Tưởng Giới Thạch thấy căn cứ địa cách mạng của đảng cộng sản Trung Quốc không ngừng phát triển  bèn ngông nguồng tiến hành “vây diệt”, nhưng dưới sự chỉ đạo  của tư tưởng quân sự sáng suốt của Mao Trạch Đông, Hồng quân đã anh dũng chiến đấu, nhiều lần đánh lui quân địch. Sau đó, do tư tưởng tả khuynh sai lầm của Bác Cổ đang giữ vai trò lãnh đạo trong đảng lúc bấy giờ, trong lần thứ 5 chống lại chiến dịch “vây diệt” của địch, Hồng quân bị tổn thất nặng nề. Do đó, Hồng quân không thể không dời bỏ căn cứ địa, tiến hành cuộc Trường chinh hai vạn năm nghìn dặm nổi tiếng.

Đọc Tiếp

21. 11. SỰ BIẾN 18 THÁNG 9

21. 11. SỰ BIẾN 18 THÁNG 9

    Sự kiện Trương Học Lương đổi cờ khiến người Nhật Bản vừa xấu hổ vừa giận dữ. Nhưng vốn xảo quyệt, họ không cam chịu dừng lại,  vẫn giữ âm mưu muốn khống chế khu vực Mãn Mông, không ngừng tìm mọi cớ tạo nên những sự kiện mới. Trương Học Lương vẫn nhẫn nhịn, vừa báo cáo những điều đó với chính phủ Nam Kinh, vừa tăng cường sức mạnh quân sự.

Đọc Tiếp

CHẾT KHIẾP VÌ DU LỊCH!

CHẾT KHIẾP VÌ DU LỊCH!

     Những năm gần đây, du lịch Việt Nam đã có những phát triển vượt bậc. Theo những con số thống kê, số lượt người tham gia du lịch trong năm 2014, số người Việt Nam đi du lịch nước ngoài là gần 4 triệu lượt người, số khách du lịch trong nước là khoảng 40 triệu lượt. Đó là chưa kể tới các gia đình, các nhóm bạn đi du lịch một cách tự phát khó có thể tính đếm. Qua các con số thống kê ấy, có thể  thấy đời sống của người dân Việt Nam đã có những cải thiện đáng kể. Người ta chỉ có thể đi du lịch khi những nhu cầu tối thiểu trong đời sống con người nhất là ăn và mặc đã không còn phải lo lắng. Thời gian rảnh rỗi sau giờ làm việc chính thức không còn như những năm 80, 90 của thế kỷ trước, phải dành cho mọi công việc làm thêm để đảm bảo đời sống ở mức bình thường. Và một điều kiện không thể thiếu, đó là các phương tiện giao thông bao gồm đường xá và các loại xe cộ, máy bay đã thỏa mãn nhu cầu  của mọi người.

Đọc Tiếp

21. 10. TRƯƠNG HỌC LƯƠNG “ĐỔI CỜ” Ở ĐÔNG BẮC

21. 10. TRƯƠNG HỌC LƯƠNG “ĐỔI CỜ” Ở ĐÔNG BẮC

Sáng sớm ngày 4 tháng 6 năm 1928, trên con đường sắt Bắc Kinh – Phụng Thiên, một chuyến xe hỏa đang chạy về thành Phụng Thiên (nay là Liêu Ninh, Thẩm Dương), lúc 5 giờ 30 phút, trong khi đoàn tàu đang trên đường tới gần ga Hoàng Cô, đột nhiên vang lên một tiếng nổ long trời, chỉ thấy cát đá tứ tung, máu thịt khắp nơi, những toa xe đẹp đẽ bị tan thành nhiều mảnh. Người bị trúng thương trên xe hỏa không phải ai khác, đó là Trương Tác Lâm người đang xưng “Đông bắc vương” ở vùng Đông Bắc. Tạo nên cuộc khủng bố này chính là những người Nhật Bản đã nhiều năm từng  làm hậu thuẫn cho ông.

Đọc Tiếp

NHÂN CÂU CHUYỆN VỀ MỘT BẢN THÔNG TƯ

NHÂN CÂU CHUYỆN VỀ MỘT BẢN THÔNG TƯ

 

Từ khoảng 2 năm nay, dư luận của cha mẹ học sinh, giáo viên và những người quan tâm đến giáo dục nước nhà luôn xôn xao về Thông tư 30 (TT30) của Bộ Giáo dục quy định một số thay đổi trong giáo dục Tiểu học, trong những thay đổi nhằm đổi mới, cải cách giáo dục do Bộ chủ trương. Người phê phán khá nhiều, nhất là giáo viên những người trong cuộc và cha mẹ học sinh, những “nạn nhân” bất đắc dĩ. Đó là chưa kể đến những ý kiến của các bậc “lão thành”, những người đã có đủ mọi thứ bằng cấp và thâm niên đáng kính nể trong nghề “gõ đầu trẻ”. Một trong những quy định trong TT30  bị phản đối khá quyết liệt là việc không cho điểm  đối với học sinh, hoàn toàn trái ngược với tập quán vốn có từ ngày nền giáo dục mới được người Pháp  du nhập  vào nước ta đầu thế kỷ trước. Thậm chí, vì quy định này, đã có không ít người trong cuộc nêu nhận xét bằng hẳn những con số thống kê: từ ngày thực hiện việc không cho điểm, học sinh không còn cố gắng học tập, thậm chí lười hẳn đi vì “không còn động lực để phấn đấu”.

Đọc Tiếp

NGHĨ VỀ SỰ HỌC Ở TA

NGHĨ VỀ SỰ HỌC Ở TA

Hồi còn nhỏ, đi học tôi vẫn được nghe các thầy nói  rằng người Việt Nam có truyền thống hiếu học. Còn nhỏ, hiểu biết chưa nhiều, lại thấy đó là nói cái hay, cái đẹp của nhân dân, đất nước nên luôn coi đó là đông lực thôi thúc mình trong chuyện học hành. Lại thêm, những tấm gương của các bậc cha chú trong gia đình, cùng với những tấm gương của các thầy trong suốt cuộc đời đi học đã khiến tôi chăm chỉ học tập và có hứng thú với chuyện học (chưa dám nói là “ham học”, “hiếu học”).

Đọc Tiếp
content top