content top

BAN PHỤ HUYNH

BAN PHỤ HUYNH

Ban phụ huynh là cách gọi chung những  tổ chức của cha mẹ học sinh trong hệ thống giáo dục hiện nay. Ở từng lớp có Chi hội, cả trường và thành phố có Hội.

Đọc Tiếp

DƯ LUẬN VIÊN

DƯ LUẬN VIÊN

 

I.

Trước đây, người ta chưa gọi là “Dư luận viên”. Thường vẫn  gọi là cán bộ tuyên huấn. Cấp huyện là có ban tuyên huấn rồi. Mấy ông trong ban này lúc ấy oai lắm. Các ông  thường đi nghe tuyên huấn tỉnh, sau về nói lại với cán bộ và các tầng lớp nhân dân ở huyện. Nội dung thường thấy trong các buổi nói chuyện này là tin thời sự, đặc biệt là tin chiến thắng khắp nơi từ bắc tới nam (không bao giờ có tin ta thất bại, dù chỉ là tạm thời), và nghị quyết các loại (lúc ấy có người đã đề xuất nước ta nên xuất khẩu nghị quyết để nâng cao đời sống nhân dân cơ mà).

Đọc Tiếp

TRUYỀN HÌNH BÓNG ĐÁ

TRUYỀN HÌNH BÓNG ĐÁ

   Khác với thưởng thức ca nhạc, cái quan trọng cần cảm nhận là âm thanh (tiếng đàn, giọng hát), ngưới ta cần dùng “tai”,  “thính giác”,  còn với tường thuật các trận bóng đá  dù trực tiếp hay gián tiếp người ta cần “xem”, cần tập trung vào “thị giác”. Biểu diễn ca nhạc mà  các ca sĩ phải lạm dụng trang phục, hình thể chỉ chứng tỏ giọng hát “xoàng”. Còn khi tường thuật bóng đá, các bình luận viên cần biết vị trí của mình để đừng lạm dụng khiến các khán giả phải “đinh tai nhức óc”.  Có lần, tôi đã nói chuyện chỉ thích nghe, không thích xem (chuyện nghe hát) Hôm nay xin chuyển qua chuyện chỉ thích xem, không thích nghe. Đó là chuyện xem truyền hình bóng đá.

Đọc Tiếp

CÁM ƠN NHẠC SĨ NGUYỄN ÁNH 9

CÁM ƠN NHẠC SĨ NGUYỄN ÁNH 9

    Nhớ hồi 2003, đi xuyên Việt. Hôm ấy ngồi uống cà phê hình như ở Kon-tum. Cửa hàng khá đông khách, phần lớn là thanh niên. Họ đang mở một cái CD ca nhạc. Nhìn lên thấy cô nào cũng ăn mặc thiếu vải, mình nói với hai anh bạn đi cùng :

Đọc Tiếp

BÌNH DÂN HỌC VỤ

BÌNH DÂN HỌC VỤ

    Bình dân học vụ là tên chỉ phong trào xoá nạn mù chữ sau khi Cụ Hồ phát động 3 diệt (giặc đói, giặc dốt và giặc ngoại xâm) năm 1945. Còn Bổ túc văn hoá là chỉ phong trào học văn hoá vào buổi tối của nhân dân và cán bộ, công nhân để nâng cao trình độ từ cấp 1, cấp 2, cấp 3. Còn học kiểu này ở trình độ Đại học thì gọi là “chuyên tu” hay “tại chức”.

Đọc Tiếp

NGÔI TRƯỜNG CŨ CỦA TÔI

NGÔI TRƯỜNG CŨ CỦA TÔI

     Trước năm 1954, ở Việt Nam có hai chương trình giáo dục. Vùng tạm chiếm (do Pháp kiểm soát) có chương trình giáo dục 10 năm. Vùng kháng chiến (hay vùng tự do), chương trình giáo dục chỉ là 9 năm.

Đọc Tiếp

THI ĐUA LÀ …

THI ĐUA LÀ …

 

    Năm 1952, ông Hồ Chí Minh phát động phong trào thi đua ái quốc với khẩu hiệu “Thi đua là yêu nước, yêu nước phải thi đua”. Trong hoàn cảnh cuộc kháng chiến đang gặp muôn vàn khó khăn vì nhân, tài vật lực đều vô cùng thiếu thốn, phong trào đã huy động được sức người sức của trên khắp mọi miền đất nước cho kháng chiến. Khắp nơi là những khẩu hiệu kêu gọi thi đua tòng quân, thi đua đi dân công, thi đua tăng gia sản xuất, … Mỗi gia đình, trước khi nấu cơm đều bớt lại một nắm gạo cho vào “hũ gạo kháng chiến” dành ủng hộ bộ đội. Không ai muốn thua kém khi đến  kỳ mang gạo trong “hũ” góp vào số gạo chung của thôn,  xã. Mỗi khi được báo có bộ đội hành quân qua làng, các bà mẹ, các em thiếu nhi nô nức thi đua, mang theo người nải chuối, người quả đu đủ, có người chỉ là một ấm nước vối cùng  mấy cái bát, đón bộ đội ở những  nơi dừng chân. Rồi thi đua “đóng nhanh thóc tốt” nộp thuế nông nghiệp, thi đua đón thương binh về gia đình chăm nuôi, … Phong trào thi đua sôi nổi đã góp phần không nhỏ vào sự thành công của cuộc kháng chiến. Giá trị của thi đua trong thời gian ấy không thể nào phủ nhận.

Đọc Tiếp

NHỮNG NGƯỜI THẦY

NHỮNG NGƯỜI THẦY

    Tôi biết chữ khá sớm, hình như lúc mới 5 tuổi. Ban đầu chắc Bố Mẹ tôi chỉ dạy chơi trong cảnh sống  tản cư không có việc gì làm, nhưng sau đó,  là nhờ phong trào bình dân học vụ xóa nạn mù chữ,  chữ viết khắp nơi, trên tường, trên các phên nứa, tấm cót ngoài chợ, …

Đọc Tiếp

NGÔI NHÀ MƠ ƯỚC

NGÔI NHÀ MƠ ƯỚC

       Không ngờ, vào những năm cuối đời, trước khi lên chuyến tàu đi vào vô tận, tôi lại có được một ngôi nhà như thế, nếu có gọi đó là “ngôi nhà mơ ước” cũng chẳng ngoa.

Gần nửa thế kỷ trước, năm 1968, lúc ấy tôi 24 tuổi, đang dạy học ở Quảng Oai. Một ngày chủ nhật, về thăm học sinh ở xã Tân Lập (nay đã được trở lại tên gọi cũ là Cổ Đô, thuộc huyện Ba Vì). Cổ Đô vốn xưa có nghề truyền thống dệt lụa. Ca dao địa phương có câu:

Lụa này thật lụa Cổ Đô

Chính là lụa cống, các cô hay dùng.

để ghi nhớ lụa Cổ Đô là loại lụa thường được chọn để tiến vua.

Đọc Tiếp

Ông bà tôi

Ông bà tôi

Bà nội tôi mất khi tôi mới 3 tuổi. Kỷ niệm có lẽ là duy nhất mà tôi còn nhớ về bà là một lần, khi có máy bay (máy bay Pháp oanh tạc hồi kháng chiến), bà bế tôi chạy ra bờ tre sau làng. Bà ngồi thụp xuống dưới bụi tre, ôm chặt lấy tôi như để che đỡ cho đứa cháu bé bỏng, miêng luôn niệm “Nam mô a di đà Phật, Nam mô a di đà Phật…”.

Đọc Tiếp
Page 21 of 21« First...10...1718192021
content top