content top

NHẬT KÝ XUYÊN VIỆT LẦN THỨ 2 (4)

NHẬT  KÝ XUYÊN VIỆT LẦN THỨ 2 (4)

Ngày thứ 16 (23.9.2015) Trà Vinh – Bạc Liêu

Khác chuyến đi trước, lần này chúng tôi không đi theo quốc lộ 1 mà chọn những con đường liên huyện, liên xã. Chất lượng đường không thể bằng quốc lộ, thậm chí có đoạn còn xấu, mấp mô, trơn trượt, nhưng đổi lại, chúng tôi được nhìn, được nghe những bức tranh chân thực, những âm thanh của đời sống chưa qua tô vẽ. Xe chúng tôi lướt qua những chòm xóm, những cánh đồng, vuông tôm, … mà trên đó, người nông dân Nam bộ đang đổ mồ hôi để nuôi sống bản thân và gia đình cùng cung ứng những sản phẩm nông nghiệp thiết yếu cho xã hội.

Đọc Tiếp

NHẬT KÝ XUYÊN VIỆT LẦN THỨ 2 (3)

NHẬT KÝ XUYÊN VIỆT LẦN THỨ 2 (3)

Ngày thứ 11 (18.9.2015) Mũi Né, Phan Thiết – Sài Gòn

Từ khi còn nhỏ, đã nghe nói Sài Gòn được gọi là “hòn ngọc Viễn đông”. Cũng chưa nhìn thấy “hòn ngọc” bao giờ, nhưng chỉ cảm thấy đẹp lắm, quý lắm. Mơ hồ thế thôi chứ không có ấn tượng gì cụ thể. Sau 1954, tiếp xủc với những người miền Nam tập kết, thấy người Sài Gòn “dễ chịu” hơn những người ở các vùng, miền khác, thấy họ rộng rãi, phóng khoáng và cũng khá hào hoa. Tôi bắt đầu chú ý và ngày càng có ấn tượng với Sài Gòn từ sau 1975. Qua những người thân, bè bạn sau các chuyến đi “miền nam nhận họ, miền bắc nhận hàng” tôi không được thụ hưởng những lợi ích vật chất, những ti vi, tủ lạnh, xe máy, … nhưng đời sống tinh thần của tôi thêm nhiều món ăn mới lạ.

Đọc Tiếp

NHẬT KÝ XUYÊN VIỆT LẦN THỨ 2 (2)

NHẬT KÝ XUYÊN VIỆT LẦN THỨ 2 (2)

Ngày thứ 6 (13.9.2015) Cửa Đại, Thành phố Hội An, Quảng Nam.

Hôm trước, tôi đã nói tới những tấm biển ghi tên các làng ở huyện A Lưới, tỉnh Thừa Thiên – Huế, một biểu hiện rất văn hóa cần nhân rộng. Tìm hiểu, được biết những tấm biển này nằm trong Dự án phát triển du lịch của tỉnh. Không có điều kiện tìm hiểu đầy đủ về dự án, nhưng một chi tiết nhỏ của nó cũng khá giàu sức thuyết phục và được các du khách hoan nghênh.
Đi du lịch, du khách không chỉ cần biết địa danh của nơi tới thăm, họ còn muốn biết tên những vùng đất đã đi qua. Hiện nay, du khách chỉ có thể biết các địa danh ấy thông qua các biển hiệu của những nhà hàng, hiệu buôn, … trên đường đi. Những biển hiệu thường nhỏ, thông tin về địa danh không phải là mục đích của chủ nhân nên rất nghèo nàn. Ngồi trên ô tô hay xe hỏa đi với tốc độ cao, người ngồi trên xe dù muốn cũng không thể đọc kịp.
Trong khi khắp nơi hiện có những tấm biển được làm khá tốn kém nhưng giá trị thông tin lại vô cùng khiêm tốn. Đó là những tấm biển đặt trước các cơ quan hành chính cấp xã. Nội dung thường thấy của những tấm biển này hiện nay thường là: “Đảng ủy, Hội đồng nhân dân, Ủy ban nhân dân xã …”. Ba cái tổ chức được ghi trên biển ở mọi nơi đều giống nhau, hoàn toàn không có thông tin gì mới. Giá như nội dung của tấm biển chỉ cần thay đổi chút ít sẽ có tác dụng rất lớn với du khách hoặc mọi khách vãng lai: “Trụ sở xã … huyện … tỉnh …”.

Đọc Tiếp

NHẬT KÝ XUYÊN VIỆT LẦN 2 (1)

NHẬT KÝ XUYÊN VIỆT LẦN 2  (1)

Cách đây 12 năm (năm 2003), nhóm anh em chúng tôi đã có một chuyến xuyên Việt bằng xe máy. Lúc ấy, còn quá nhiều công việc khiến chuyến đi không thể kéo dài dù còn rất nhiều nơi chúng tôi muốn tới. Nay thời gian đã rộng dài, dù tuổi đã không còn trẻ, chúng tôi quyết định thực hiện chuyến đi lần thứ hai để có thể tới được nhiều hơn những vùng đất còn chưa được khám phá.

Đọc Tiếp

“NGỒI NHẦM LỚP”

“NGỒI NHẦM LỚP”

 

    Trước những năm 80 của thế kỷ trước, trong nhà trường, chưa thấy hiện tượng “ngồi nhầm lớp” hay nếu có cũng rất cá biệt, vì năm nào cũng có những học sinh kém, không theo kịp trình độ chung phải ở lại lớp (ở lại lớp thẳng hoặc được thi lại nhưng không đủ điểm trung bình).

Đọc Tiếp

20. 30. VIÊN THẾ KHẢI

20. 30. VIÊN THẾ KHẢI

    Ở  Dự Trung, vùng đất cằn cỗi, lạc hậu ở Trung Quốc, có một huyện thành chẳng nổi tiếng là Hạng Thành. Phía bắc thành có gia tộc hoạn quan danh giá họ Viên cư trú, cha là Tiến sĩ, anh em đều là Cử nhân, tất nhiên đây là là một danh gia vọng tộc ở đó. Ngày 16 tháng 9 năm 1859, đang lúc nước sôi lửa bỏng, chiến tranh diễn ra khắp nơi đã có một công tử được sinh ra. Nguời đó về sau đã trở thành Đại Tổng thống đầu tiên của Trung Hoa Dân quốc – Viên Thế Khải.

Đọc Tiếp

20. 29. PHONG TRÀO KHÁNG NHẬT Ở ĐÀI LOAN

20. 29. PHONG TRÀO KHÁNG NHẬT Ở ĐÀI LOAN

    Theo Điều ước Trung Nhật Mã Quan, toàn bộ Đài Loan và các đảo cùng các đảo ở Bành Hồ đều cắt nhượng cho Nhật, cuối cùng, Nhật Bản đã đạt được tham vọng của mình.

Trong thời gian ký Điều ước Mã Quan, Y Đằng Bác Văn đòi triều đình nhà Thanh trong vòng một tháng phải hoàn thành thủ tục giao nộp Đài Loan. Lý Hồng Chương bất lực, nói:

Đọc Tiếp

CHUYỆN THI CỬ

CHUYỆN THI CỬ

 1. Trước 1955, vùng tự do (do ta kiểm soát) ở Việt Bắc có 3 trường cấp 3 (tương đương PTTH này nay) là Hùng Vương (Phú Thọ), Lương Ngọc Quyến (Thái Nguyên) và Tân Trào (Tuyên Quang), khu 4 có 2 trường Lam Sơn (Thanh Hóa) và Huỳnh Thúc Kháng (Nghệ An). Gọi là trường nhưng mỗi nơi chắc cũng chỉ khoảng chục lớp. Cả Hà Nội khi ấy là vùng tạm chiếm cũng chỉ có 3 trường: Trưng Vương (dành cho nữ sinh), Chu Văn An và Nguyễn Trãi. Sau khi tiếp quản Hà Nội, mới có thêm trường Phổ thông cấp 3 dành cho học sinh từ vùng tự do về Hà Nội vì ở hai nơi thực hiện hai hệ thống giáo dục khác nhau. Còn các tỉnh, nhiều nơi chưa có trường cấp 3, ai muốn học, phải về Hà Nội trọ học. Mãi tới đầu những năm 60, mỗi tỉnh mới có 1, 2 trường cấp 3. Các trường được mở ra hầu khắp các huyện từ năm 1965, khi chiến tranh mở rộng ra miền Bắc. Thêm trường trước hết để phân tán, tránh tập trung đông nguời. Có lẽ tổng số trường ở miền Bắc khi ấy chưa bằng số trường của một tỉnh hiện nay.

Đọc Tiếp
content top