content top

TÔ CHÂU

TÔ CHÂU

    Trường Giang là con sông lớn nhất Trung Quốc có chiều dài 6.385 km, đứng thứ ba trong các dòng sông trên thế giới (chỉ sau sông Nin ở châu Phi và sông A-ma-dôn ở châu Mỹ. Bắt nguồn Từ Thanh Hải, dòng sông hướng về phía đông đổ vào biển Hoa Đông. Trước đây, nguời Việt Nam thường biết dòng sông này với cái tên Dương Tử (vốn do sông dài, qua mỗi miền đất đều có những tên gọi khác nhau, Dương Tử là tên gọi của đoạn cuối sông trước khi đổ ra biển, nguời phương Tây đặt chân tới Trung Hoa ban đầu ở vùng này nên dùng tên Dương Tử để gọi cả dòng sông. Qua sách vở của họ, tên Dương Tử trở thành phổ biến).

Đọc Tiếp

ẤN TƯỢNG TRUNG HOA

ẤN TƯỢNG TRUNG HOA

     Suốt trong nhiều năm, mỗi khi nhớ tới Trung Quốc, tôi không thể quên hình ảnh của những nguời Hoa trong “Nguời đàn bà Tàu”, một truyện ngắn của Nguyên Hồng viết từ khoảng những năm 40 thế kỷ trước về những nguời dân Trung Hoa chạy loạn từ Quảng Đông, Phúc Kiến, … sang Việt Nam trong cuộc xâm lược của Nhật Bản. Đó là những nguời dân lam lũ, tay xách nách mang, vợ bìu con ríu chưa tìm được chốn  chốn dung thân ở một miền đất xa lạ. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, tôi vẫn thấy văng vẳng bên tai tiếng gọi của một chú bé trong đám loạn dân gọi nguời mẹ đang cố rảo bước với gánh nặng của toàn bộ gia sản trên vai: “A ma, chẩu khoai khoai a!” (Mẹ ơi, đi nhanh lên!).

Đọc Tiếp

20. 36. UÔNG TINH VỆ GIẾT TẢI PHONG

20. 36. UÔNG TINH VỆ GIẾT TẢI PHONG

    Uông Tinh Vệ (1883 – 1944) nguời huyện Tam Thủy tỉnh Quảng Đông, vốn tên là Triệu Minh, tự Lý Tân. Ông là một chính trị gia vô cùng điển hình trong lịch sử cận đại Trung Quốc. Cuộc đời hoạt động của ông có thể chia làm hai giai đoạn: từ Cách mạng Tân Hợi bùng nổ tới thời kỳ Quốc Cộng hợp tác lần thứ nhất, ông là một nguời theo chủ nghĩa dân chủ tư sản; nhưng từ sau sự biến 15 tháng 7, ông đã đi theo chiều hướng ngược lại, trở thành kẻ phản bội dân tộc, Hán gian, bán nước, để lại tiếng xấu cho muôn đời.

Đọc Tiếp

HÀ GIANG, MÙA HOA TAM GIÁC MẠCH

HÀ  GIANG, MÙA HOA TAM GIÁC MẠCH

      Nghe lời rủ của nguời bạn, tôi có chuyến đi Hà Giang sớm hơn dự kiến. Đây chính là mảnh đất tiền tiêu của Tổ quốc trong cuộc đối đầu với quân xâm lược phương Bắc, gánh chịu nhiều thiệt hại  trong cuộc xung đột Việt – Trung 1979 – 1986 mà một phần dấu tích còn được ghi lại tại Nghĩa trang liệt sĩ Vị Xuyên với 1.355 ngôi mộ.

Đọc Tiếp

CHUYỆN “PHẢN BIỆN”

CHUYỆN “PHẢN BIỆN”

1. Khoảng 30 năm trước, có một từ luôn luôn được nhắc tới trong những buổi họp, những đợt học tập chính trị, hiển hiện trên những khẩu hiệu đập vào mắt mọi người, văng vẳng trên loa phát thanh công cộng: “tuyệt đối”. “Tuyệt đối tin tưởng”, “tuyệt đối chấp hành”, “tuyệt đối trung thành”, … những điều ấy thường thấy hàng ngày chẳng khác gì “cơm ăn nước uống”. Bất kỳ đường lối, chủ trương, chính sách, … nào, do cấp nào ban hành (thậm chí chỉ là nghị quyết của chi bộ có dăm ba “ông bà” hầu hết trình độ mới thoát nạn mù chữ thông qua) cũng đều được coi là “tuyệt đối” đúng, “tuyệt đối” không thể nghi ngờ và không thể có một lựa chọn nào khác ngoài việc phải “tuyệt đối” chấp hành.

Đọc Tiếp

HỒ GƯƠM

HỒ GƯƠM

  Đã lâu mới có dịp tới đây vào buổi sáng đúng lúc mùa thu về. Trong óc tôi vang lên ca khúc “Chiều Hồ Gươm” của nhạc sĩ, ca sĩ Trần Thụ:

Hồ Gươm hôm nay chiều về thu

Làn nước xanh xanh lặng lờ trôi soi bóng Tháp Rùa

Như đắm chìm trong nắng vàng nghiêng nghiêng hàng dương liễu,

Đọc Tiếp

CẦU AN

CẦU AN

 Nói theo ngôn ngữ tâm linh thời thượng, vừa rồi, tôi có “hạn”. Chuyện là thế này:

Sau chuyến đi Hà Giang cuối tháng 9, tôi bị đau mắt. Chỉ qua một buổi tối, hai mắt sưng húp, nhức nhối, nhìn rất khó khăn. Hôm sau đi khám, bên cạnh việc kết luận bị đau mắt đỏ, cho đơn mua thuốc, bác sĩ còn cảnh báo:

- Hai mắt bác thủy tinh thể đều đục, nên xử lý sớm.

Đọc Tiếp

NÉT CHỮ – NẾT NGƯỜI

NÉT CHỮ – NẾT NGƯỜI

Câu “nét chữ biểu hiện nết nguời” tôi nhớ của ông Phạm Văn Đồng (vị Thủ tướng “lâu năm nhất nhưng cũng bất lực nhất” theo lời ông tự nhận những năm cuối đời) viết trong bài nói về Giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt khoảng năm 1969, 1970 cùng với các bài ông viết về Nguyễn  Trãi, Nguyễn  Đình Chiểu, …

Đọc Tiếp

NHẬT KÝ XUYÊN VIỆT LẦN THỨ 2 (4)

NHẬT  KÝ XUYÊN VIỆT LẦN THỨ 2 (4)

Ngày thứ 16 (23.9.2015) Trà Vinh – Bạc Liêu

Khác chuyến đi trước, lần này chúng tôi không đi theo quốc lộ 1 mà chọn những con đường liên huyện, liên xã. Chất lượng đường không thể bằng quốc lộ, thậm chí có đoạn còn xấu, mấp mô, trơn trượt, nhưng đổi lại, chúng tôi được nhìn, được nghe những bức tranh chân thực, những âm thanh của đời sống chưa qua tô vẽ. Xe chúng tôi lướt qua những chòm xóm, những cánh đồng, vuông tôm, … mà trên đó, người nông dân Nam bộ đang đổ mồ hôi để nuôi sống bản thân và gia đình cùng cung ứng những sản phẩm nông nghiệp thiết yếu cho xã hội.

Đọc Tiếp

NHẬT KÝ XUYÊN VIỆT LẦN THỨ 2 (3)

NHẬT KÝ XUYÊN VIỆT LẦN THỨ 2 (3)

Ngày thứ 11 (18.9.2015) Mũi Né, Phan Thiết – Sài Gòn

Từ khi còn nhỏ, đã nghe nói Sài Gòn được gọi là “hòn ngọc Viễn đông”. Cũng chưa nhìn thấy “hòn ngọc” bao giờ, nhưng chỉ cảm thấy đẹp lắm, quý lắm. Mơ hồ thế thôi chứ không có ấn tượng gì cụ thể. Sau 1954, tiếp xủc với những người miền Nam tập kết, thấy người Sài Gòn “dễ chịu” hơn những người ở các vùng, miền khác, thấy họ rộng rãi, phóng khoáng và cũng khá hào hoa. Tôi bắt đầu chú ý và ngày càng có ấn tượng với Sài Gòn từ sau 1975. Qua những người thân, bè bạn sau các chuyến đi “miền nam nhận họ, miền bắc nhận hàng” tôi không được thụ hưởng những lợi ích vật chất, những ti vi, tủ lạnh, xe máy, … nhưng đời sống tinh thần của tôi thêm nhiều món ăn mới lạ.

Đọc Tiếp
Page 5 of 21« First...34567...1020...Last »
content top