content top

ĐỒNG BÀO ƠI LÀ ĐỒNG BÀO!

ĐỒNG BÀO ƠI LÀ ĐỒNG BÀO!

                                Người Việt Nam, hầu như không ai  không biết truyền thuyết Lạc Long Quân và Âu Cơ. Lạc Long Quân lấy con gái vua Đế Lai tên là Âu Cơ, đẻ một lần trăm cái trứng nở ra được 100 người con trai. Lạc Long Quân là dòng dõi Rồng sống dưới nước còn Âu Cơ là dòng dõi Tiên sống trên cạn. Do ăn ở với nhau lâu mà không hợp nên họ chia 50 con theo cha xuống bể Nam Hải, 50 con theo mẹ lên núi. Người con trưởng làm vua nước Văn Lang, xưng là Hùng Vương. Từ truyền thuyết ấy, tiếng Việt mới có từ “đồng bào”.  Theo nghĩa đen, “đồng bào”(同胞) có nghĩa là “cùng một bọc” hay là “cùng một bào thai” và chỉ anh em ruột thịt cùng cha cùng mẹ. Theo quan niệm của người xưa, người trong một nước dù trên rừng hay dưới biển, ngoài bắc hay trong nam cũng đều là anh em ruột thịt, cùng đều là máu đỏ da vàng, con Rồng cháu Tiên.

Đọc Tiếp

“NGHỊ QUYẾT 120″

“NGHỊ QUYẾT 120″

 

Hồi ấy đang ở nơi sơ tán, cán bộ mỗi người ở nhờ và làm việc tại nhà một người dân địa phương. Ai có chức thì ở nhà ngói, sân gạch, có bể nước mưa, cổng ngõ đàng hoàng, còn loại “èng èng” hay “lính mới tò te” như bọn tôi thì ở nhà tre tuềnh toàng, sân đất, mỗi khi mưa cũng khó phân biệt là sân hay là ruộng… nhưng hình như kể cả lớp người đã nhiều tuổi đều coi sự “bất bình đẳng” ấy không cần bàn cãi!

Đọc Tiếp

“GÁI TUYÊN”

“GÁI TUYÊN”

Hôm qua, thấy có bạn trẻ nói “từ xưa con gái xứ Tuyên đã đẹp nổi tiếng”. Thậm chí có lần còn thấy báo ca ngợi “danh bất hư truyền”. Chẳng biết “từ xưa” nghĩa là từ bao giờ?

Cũng giống như chuyện con ba ba ở Hồ Gươm vừa chết, nhiều người nói rằng từ xưa người Hà Nội đã coi đó là “cụ rùa”, coi đó là “hồn thiêng sông núi”. Là một người sinh ra và lớn lên ở Hà Nội,  đã nhiều lần cùng chúng bạn xem rùa nổi ở Bờ Hồ thời cắp sách tới trường, tôi khẳng định chuyện tôn vinh “cụ rùa” chỉ mới xảy ra khoảng ba chục năm nay do một số người giả danh khoa học với động cơ hoàn toàn bất lương. Đơn giản thế này thôi: vào cái thời mà đền miếu còn để hoang phế, thậm chí bị phá bỏ; đình chùa trở thành kho chứa phân bón hay thuốc trừ sâu; Thần thánh còn bị xem thường, làm sao người ta có thể tôn con rùa thành “cụ”? Điều này có thể dễ dàng kiểm chứng bằng cách giở lại những tờ báo từ nhiều năm trước.

Đọc Tiếp

CON BA BA

CON BA BA

      Đã một thời, tôi cũng như nhiều người cho rằng đó là con rùa. Vốn là thời còn đi học, mỗi trưa thứ 7, tôi phải ra Bờ Hồ mua “các” tàu điện (một loại vé tuần, rẻ hơn mua vé hàng ngày dành cho người đi lại thường xuyên) bán ở chỗ nhà “Hàm cá mập” bây giờ. Vào tiết Thu, hầu như hôm nào cũng thấy rùa nổi. Hồ Gươm lúc bấy giờ là nơi tụ tập rất nhiều trẻ con lang thang, đứa bán báo, bán kem, đứa câu tôm, câu cá. Mỗi khi rùa nổi, trẻ con cùng những người từ xa về Hà Nội mới hiếu kỳ đứng xem, khi nào thấy cái đầu nổi rõ trên mặt nước thì reo hò, bọn trẻ có đứa ném đá, ném gạch (xung quanh bờ hồ bấy giờ chưa được lát hay đổ bê tông nên những thứ tương tự nhiều lắm). Còn những người lớn sinh sống ở Hà Nội thì chẳng mấy ai quan tâm . Nó là con rùa, có gì lạ mà phải xem! Không phải người ta không biết truyền thuyết về con rùa đòi gươm của Lê Lợi. Nhưng ai cũng biết, đó chỉ là truyền thuyết, cũng như truyền thuyết về Lạc Long Quân và Âu Cơ, về Yết Kiêu, Dã Tượng, … chỉ có tác dụng dạy trẻ con thời thơ ấu chứ chẳng có ai “điên” mà tin là thật! Đó là những suy nghĩ của những người tử tế xưa nay.

Đọc Tiếp

CHẾT KHIẾP VÌ DU LỊCH!

CHẾT KHIẾP VÌ DU LỊCH!

     Những năm gần đây, du lịch Việt Nam đã có những phát triển vượt bậc. Theo những con số thống kê, số lượt người tham gia du lịch trong năm 2014, số người Việt Nam đi du lịch nước ngoài là gần 4 triệu lượt người, số khách du lịch trong nước là khoảng 40 triệu lượt. Đó là chưa kể tới các gia đình, các nhóm bạn đi du lịch một cách tự phát khó có thể tính đếm. Qua các con số thống kê ấy, có thể  thấy đời sống của người dân Việt Nam đã có những cải thiện đáng kể. Người ta chỉ có thể đi du lịch khi những nhu cầu tối thiểu trong đời sống con người nhất là ăn và mặc đã không còn phải lo lắng. Thời gian rảnh rỗi sau giờ làm việc chính thức không còn như những năm 80, 90 của thế kỷ trước, phải dành cho mọi công việc làm thêm để đảm bảo đời sống ở mức bình thường. Và một điều kiện không thể thiếu, đó là các phương tiện giao thông bao gồm đường xá và các loại xe cộ, máy bay đã thỏa mãn nhu cầu  của mọi người.

Đọc Tiếp

NHÂN CÂU CHUYỆN VỀ MỘT BẢN THÔNG TƯ

NHÂN CÂU CHUYỆN VỀ MỘT BẢN THÔNG TƯ

 

Từ khoảng 2 năm nay, dư luận của cha mẹ học sinh, giáo viên và những người quan tâm đến giáo dục nước nhà luôn xôn xao về Thông tư 30 (TT30) của Bộ Giáo dục quy định một số thay đổi trong giáo dục Tiểu học, trong những thay đổi nhằm đổi mới, cải cách giáo dục do Bộ chủ trương. Người phê phán khá nhiều, nhất là giáo viên những người trong cuộc và cha mẹ học sinh, những “nạn nhân” bất đắc dĩ. Đó là chưa kể đến những ý kiến của các bậc “lão thành”, những người đã có đủ mọi thứ bằng cấp và thâm niên đáng kính nể trong nghề “gõ đầu trẻ”. Một trong những quy định trong TT30  bị phản đối khá quyết liệt là việc không cho điểm  đối với học sinh, hoàn toàn trái ngược với tập quán vốn có từ ngày nền giáo dục mới được người Pháp  du nhập  vào nước ta đầu thế kỷ trước. Thậm chí, vì quy định này, đã có không ít người trong cuộc nêu nhận xét bằng hẳn những con số thống kê: từ ngày thực hiện việc không cho điểm, học sinh không còn cố gắng học tập, thậm chí lười hẳn đi vì “không còn động lực để phấn đấu”.

Đọc Tiếp

NGHĨ VỀ SỰ HỌC Ở TA

NGHĨ VỀ SỰ HỌC Ở TA

Hồi còn nhỏ, đi học tôi vẫn được nghe các thầy nói  rằng người Việt Nam có truyền thống hiếu học. Còn nhỏ, hiểu biết chưa nhiều, lại thấy đó là nói cái hay, cái đẹp của nhân dân, đất nước nên luôn coi đó là đông lực thôi thúc mình trong chuyện học hành. Lại thêm, những tấm gương của các bậc cha chú trong gia đình, cùng với những tấm gương của các thầy trong suốt cuộc đời đi học đã khiến tôi chăm chỉ học tập và có hứng thú với chuyện học (chưa dám nói là “ham học”, “hiếu học”).

Đọc Tiếp

TẢN MẠN NGÀY CUỐI NĂM

TẢN MẠN NGÀY CUỐI NĂM

Trong tiểu thuyết “Pi-e đệ nhất” kể chuyện về ông vua có công khai sáng, nhà cải cách kiệt xuất trong lịch sử nước Nga, nhà văn A. Tôn-xtôi kể: khi bước vào canh tân đất nước, nhà vua mời các chuyên gia quân sự của Đức sang huấn luyện cho quân đội, hy vọng có một đội quân (nói theo cách bây giờ) “chính quy, hiện đại” để chống lại những cuộc xâm lăng từ nước ngoài.  Ngay từ bài học đầu tiên về đội ngũ, chuyên gia Đức đã bất lực vì lính Nga không phân biệt chân phải và chân trái khi người chỉ huy hô “một, hai”. Để khắc phục, họ phải yêu cầu người lính buộc vào mỗi bên chân một nắm cỏ hoặc một nắm rơm, rồi thay vì sử dụng cách đếm thông thường, phải đếm “Cỏ, rơm! Cỏ, rơm!”. Gọi là lính vậy thôi, chứ người được chuyên gia quân sự Đức đích thân huấn luyện không thể chỉ là anh lính quèn, cũng không thể là loại sĩ quan cấp thấp.

Đọc Tiếp

NGƯỜI VIỆT NAM MÌNH CHÁN THẬT!

NGƯỜI VIỆT NAM MÌNH CHÁN THẬT!

                              Một lần, đang ngồi trò chuyện trong nhà người bạn trên con phố vắng ở Sơn Tây, đúng lúc cả hai đang im lặng thì nghe một tiếng còi ô tô inh tai. Anh  bạn tôi vốn cũng đã từng có điều kiện đi chơi nhiều nước khác nhau lắc  đầu, chép miệng:

- Thật chẳng có nước nào như nước mình! Không cần phải sang Pháp sang Mỹ, chỉ cần sang Lào sang Thái  là thấy ngay. Đường phố xe cộ đi lại đông đúc nhưng không nghe một tiếng còi. Đi dạo trên hè phố, cứ nghe tiếng còi ô tô, quay lại nhìn, nhất định đấy là một “thằng” Việt Nam!

Đọc Tiếp

HÀNG CHÂU

HÀNG CHÂU

 

      Những năm trước Công Nguyên, Hàng Châu mang tên Tiền Đường, tên của dòng sông chảy qua đây. Thành phố mang tên Hàng Châu từ năm 589, sau khi con kênh Đại Vận hà nổi tiếng được vua Tùy Dạng Đế hoàn thành để tiện hành trình về vùng đất Giang Nam hưởng lạc. Ngày nay, Hàng Châu là thủ phủ tỉnh Chiết Giang, cách Thượng Hải 180 km về phía tây nam. Cũng như Tô Châu, đây là thành phố  có nhiều phong cảnh thiên nhiên tươi đẹp. Trong khoảng nghìn năm gần đây, Hàng Châu là một trong những  thành phố nổi tiếng nhất Trung Quốc về sự thịnh vượng.

Đọc Tiếp
Page 4 of 21« First...23456...1020...Last »
content top