content top

THUÊ NHÀ

THUÊ NHÀ

    Năm 1973, vợ chồng tôi từ Quảng Oai chuyển về dạy ở thị xã Sơn Tây. Khu tập thể nhà trường  không có chỗ ở. Chúng tôi tạm ở nhờ căn bếp của anh Cường ở phố Ngô Quyền. Đây là một căn trong khu nhà xây cho bà con Việt kiều từ Thái Lan về nước năm 1960. Mặt phố là nhà ở, có 2 phòng. Cách cái sân nhỏ là bếp. Căn bếp chỉ khoảng chục mét vuông. Vợ sắp sinh con đầu lòng, lại còn đứa em trai  học lớp 7. Thật là bí. Nhưng chỉ còn mỗi cách là chờ đợi.

Một hôm, anh Chính, Hiệu phó gọi tôi vào,  bảo:

Đọc Tiếp

TẾT ĐỘC LẬP

TẾT ĐỘC LẬP

    Ngay từ năm 1945, ngày 2 tháng 9, ngày Quốc khánh  đã được gọi là ngày Tết Độc lập. Trước đó là nô lệ, là bị chà đạp, dân sống trong cảnh “lầm than đắm đuối”. Khi ấy, mình còn  quá nhỏ, chẳng biết gì. Sau lớn lên một chút, chỉ nghe người lớn, nhất là Ông ngoại kể lại. Ông kể nhiều chuyện, nhưng mình nhớ nhất chuyện này:

Đọc Tiếp

SƯ PHẠM GỐC MÍT

SƯ PHẠM GỐC MÍT

  Gốc Mit ở nhiều nơi là một địa danh. Trên đường từ Sơn Tây đi Đá Chông, có một dãy phố bây giờ mang tên Gốc Mít thuộc xã Tản Lĩnh. Vốn trước đây có một cây mít nằm ở ngã ba, một đường rẽ vào Trại nuôi bò giống, quanh đó có vài ba nóc nhà, Người ta bảo nhau: “nhà ấy ở Gốc mít”, “Đến Gốc mít rẽ tay phải…” chẳng hạn. Thế là Gốc mít thành địa danh, mặc dù hình như bây giờ không còn thấy “gốc mít” nữa!

Đọc Tiếp

SƠN TÂY

SƠN TÂY

    Lần đầu tiên mình tới  Sơn Tây là Tết năm 1966. Ngày 2 Tết, lên chơi nhà một người bạn. Vì đi về trong ngày, bằng xe đạp nên thời gian ở lại chẳng được bao nhiêu. Trưa mới tới nơi, cơm nước xong, nghỉ ngơi một chút là phải quay về nên hầu như không đi được đến đâu. Chỉ có cảm giác là một nơi bình yên, lặng lẽ.

Đọc Tiếp

QUẨY VÀ PHỞ

QUẨY VÀ PHỞ

    “Quẩy” là một món ăn có xuất xứ  từ Trung Quốc. Người ta cho rằng nguồn gốc từ một câu chuyện cổ:

Đọc Tiếp

PHỞ

PHỞ

Đã có nhiều người viết về “phở” trong đó không ít người nổi tiếng. Tôi không dám “chơi trèo”, nhưng cũng xin góp tí chút để nói về món ăn quen thuộc này.

      Bát phở đầu tiên tôi được ăn là ở thị xã Phú Thọ. Lúc ấy đã đình chiến rồi (từ 20 tháng 7 năm 1954), không còn chiến tranh, bom đạn, nhưng thủ đô chưa giải phóng. Để chữa bệnh gan và sốt rét cho tôi, Bố Mẹ đưa tôi và cô em gái mới ba tuổi  về theo cơ quan ở thị xã Phú Thọ. Ở đó có Bệnh viện tỉnh, Bố có người bạn là bác Trần Nam Tiến,  y sĩ làm việc ở đó. Sau khi nằm viện mấy ngày thì được ra viện, chữa ngoại trú. Những ngày hòa bình đầu tiên, lại ở thị xã, khác hẳn với cảnh núi rừng. Không khí rất nhộn nhịp. Buổi tối thỉnh thoảng có chiếu bóng, quanh bãi chiếu rất nhiều hàng quán. Đèn (tất nhiên là đèn dầu), nến, thắp như sao sa, bán đủ các loại  kẹo bánh màu sắc sặc sỡ. Có cả kem ở Hà Nội đưa lên. Lần đầu cầm que kem, thấy nó cứ nghi ngút bốc “khói”, tôi cứ “phù phù” thổi. Đến khi nó rơi mất già nửa mới giật mình. Thì ra nó không nóng như tôi tưởng mà lạnh toát. Tối ấy Bố đưa tôi đi xem chiếu bóng ở sân vận động cạnh dốc Tỉnh. Gọi là sân vận động nhưng thật ra, đó chỉ là một bãi cỏ rộng. Đến khi tan chiếu bóng, Bố đưa tôi vào hàng phở, gọi một bát cho tôi ăn. Mùi vị bát phở thế nào thì quên rồi, chỉ nhớ mỗi chuyện Bố không ăn, chỉ ngồi chờ. Lúc ấy chẳng nghĩ gì, nhưng dần lớn lên, nghĩ càng thương Bố. Trước cách mạng đi làm cũng phong lưu lắm. Nhưng từ khi đi kháng chiến, ai cũng bảo thay đổi hẳn, đặc biệt là rất cần kiệm. Sau này, tôi nhiều lần được Bố cho ăn phở, nhưng lần nào hai Bố con cũng cùng ăn. Có lẽ vì thế nên nhớ mãi lần ăn phở này.

Đọc Tiếp

NHÀ VĂN VÀ CUỘC SỐNG

NHÀ VĂN VÀ CUỘC SỐNG

    Thời còn trẻ, tôi đã đọc M. Gorki. Ban đầu là tiểu thuyết Người mẹ. Sau đó là bộ ba Tự truyện (Thời thơ ấu, Kiếm sống và Những trường đại học của tôi). Rồi khá nhiều truyện ngắn, …. Nhưng tôi vẫn thích nhất và nhớ nhất một câu của nhà văn, hình như từ trước 1917, khi ông chưa làm Chủ tịch Hội nhà văn Liên Xô: “Tôi sinh ra trên cõi đời này để không bằng lòng về nó”.

Đọc Tiếp

CÁI BÁNH TRUNG THU

CÁI BÁNH TRUNG THU

     Mình thích ăn bánh Trung thu. Mỗi năm chỉ có một lần, đây cũng là dịp nhớ lại tuổi thơ.

Đọc Tiếp

BỔ TÚC VĂN HÓA

BỔ TÚC VĂN HÓA

Từ năm học lớp 6, lớp 7, tôi đã tham gia phong trào Bình dân học vụ. Đến năm 1960, học lớp 8 trường cấp 3 Nguyễn Trãi, tôi được phân công dạy lớp 5 bổ túc văn hóa ở Viện mắt Trung ương phố Bà Triệu bây giờ.

Đọc Tiếp

BỆNH DỐI TRÁ

BỆNH DỐI TRÁ

Năm 2006, khi ông Nguyễn Thiện Nhân nhậm chức Bộ trưởng Bộ Giáo dục, không ít người quan tâm đến thực trạng giáo dục nước nhà đã vui vẻ chờ đợi một sự đổi thay cho giáo dục, sớm thoát khỏi tình trạng trì trệ, bê bết đã kéo dài trong nhiều năm.

Đọc Tiếp
Page 20 of 21« First...10...1718192021
content top