content top

BÀ NÀ

BÀ NÀ

   Nghe quảng cáo “Bà Nà hill, đường lên tiên cảnh”, mình cứ nghĩ Bà Nà thật sự là một khu du lịch sinh thái. Trong óc tưởng tượng ra một quần thể những tòa lâu đài kiểu cổ phong cách châu Âu nằm rải rác trong khu rừng nguyên sinh trên độ cao khoảng 1.500 m. Xung quanh là thác nước ào ào đổ, là suối róc rách chảy, là những cây cổ thụ nhiều người ôm, là vách đá hiểm trở cheo leo, là muôn loài cây cỏ lạ lẫm của núi rừng miền Trung…Trong óc thầm so sánh với Sa Pa.. Sa Pa  có Hàm Rồng, một vườn hoa trăm hương nghìn sắc, những vườn lan tới nhiều nghìn  giò phong lan của gần hai trăm loài  lan  đủ màu sắc, vườn cây ăn quả rộng bạt ngàn với ba loại chính đào lê, mận…Đến với Hàm Rồng người ta vừa được thưởng ngoạn, vừa được thử sức bền, mồ hôi chảy trên khuôn mặt đang háo hức khám phá lại được những làn gió lạnh làm khô đi nhanh chóng trên đỉnh cao khoảng 1700 m. Cứ nghĩ  Bà Nà chắc phải hơn vì được đầu tư bài bản với nguồn kinh phí lớn, lại chỉ được thưởng ngoạn sau khi mua một cái vé cáp treo giá cao ngất ngưởng (không còn con đường nào khác).

Đọc Tiếp

ĐÀ NẴNG

ĐÀ NẴNG

    Mình không ở Đà Nẵng, chỉ đi qua. Nhưng ấn tượng về một thành phố có quy hoạch đàng hoàng, được quản lý tương đối chặt chẽ khá rõ. Dọc các con đường phố lớn, đều có lời nhắc cấm hàng rong, ăn xin (chỉ buồn cười là còn có cả “giả ăn xin”, không biết nghĩa là sao?). Và quả thật không thấy (chứ không như ở Hà Nội, khẩu hiệu cấm đoán đầy đường nhưng người bán hàng rong, bám theo khách du lịch còn nhiều hơn cả khẩu hiệu). Vì thế, đường phố thoáng đãng, người đi bộ có thể đi trên hè mà không bị vướng chân. Mà lạ, qua Đà Nẵng ba lần, không thấy công an, cũng không thấy cảnh vượt đèn đỏ. Nhưng cũng có thấy người đi xe máy không đội mũ bảo hiểm.
Những khu phố mới, đường phố rộng rãi, chia làn, giữa là bồn hoa, cây cảnh. Hoa được chăm chút, đủ màu sắc chứ không chỉ có thảm cỏ, cây cối với màu xanh hơi nhàm chán như đường phố ở Hà Nội. Nhớ cách đây 10 năm, trong chuyến Xuyên Việt, khi về qua Đà Nẵng, thấy những đường phố đang xây dựng rộng thênh thang, giữa là đường cống ngầm, xe ô tô có thể chạy được. Như thế sao có ngập lụt, có cảnh đường biến thành sông.

Đọc Tiếp

MIỀN TRUNG CÁT TRẮNG

MIỀN TRUNG CÁT TRẮNG

    Mấy hôm ở miền Trung, tôi ở nhà một người bạn, cạnh một làng chài ngay sát biển. Xa xa là những khu biệt thự, khách sạn sang trọng nhưng ở đây vẫn là những ngôi nhà quen thuộc, nhỏ và thấp theo tập quán của nhà cửa vùng ven biển, tránh gió bão. Có chăng cái khác trước là nhà cửa đều xây gạch, lợp ngói. Ngăn cách giữa các nhà và đường đi đều là những hàng rào thấp bằng lưới thép. Có lẽ anh ninh khá tốt, hàng rào không có chức năng phòng gian, nên nhà dù hẹp nhưng vẫn không cảm thấy chật chội.

Đọc Tiếp

Cảm nhận Myanmar

Cảm nhận Myanmar
Các vị sáng lập chủ nghĩa Marx đã có một cách dùng ví von rất hay để nói đến mối đe dọa của chủ nghĩa cộng sản – họ gọi đó là “bóng ma”. Vào những năm đầu thế kỷ XXI này, nếu nhìn lại chủ nghĩa cộng sản như một thực thể đã từng hiện diện trong gần suốt một thế kỷ rồi lần lượt biến đi, chúng ta có thể bổ sung thêm vào cách gọi của Marx và Engels – chủ nghĩa cộng sản trong thế kỷ XX không phải là một “bóng ma” nữa mà đã là một loài ma cà rồng thực sự, hoành hành khắp từ Âu đến Á khiến nhân loại phải trả giá trên 100 triệu nhân mạng, một cái giá không hề nhỏ.Xuất phát từ một ý tưởng cứu vớt loài người rất thiện lương thế mà có ai ngờ lại đưa đến hệ quả đau lòng như thế, chứng tỏ trong lý thuyết của nó, chủ nghĩa cộng sản đã tiềm ẩn những căn cốt phi nhân bản đáng sợ, để cho những kẻ độc tài khét tiếng lợi dụng và đẩy các nhân tố ấy đến cực đoan, mặt khác cũng tìm cách vô hiệu hóa những thành tố thật sự tốt đẹp mà chủ nghĩa đó chứa đựng ngay khi mới khai sinh, nhờ thế nó mới lôi cuốn được tầng lớp tinh hoa trên thế giới trong một thời gian dài, chủ yếu là khoảng những thập niên cuối thế kỷ XIX đến vài thập niên đầu thế kỷ XX.Bây giờ thì nói đến cái chủ nghĩa đang tàn lụn trong đời sống thực tiễn của trái đất hôm nay, người có lương tri dù ở đâu cũng không thể lên tiếng bênh vực gì nó được nữa, bởi dưới sự thống trị của hai ông vua độc tài họ Xít và họ Mao, một nửa nhân loại đã bị dày vò, bóp méo và sản sinh ra hàng loạt thế hệ không còn chất người nguyên vẹn. Và đó chính là sự vô phúc cho bất kỳ dân tộc nào trót sa chân vào cái lò luyện đan của hai kẻ phù thủy đó – sự hồn thuần trong bản tính dân tộc thế nào cũng có đổi thay, mặt chất phác nguyên sơ như một đặc tính di truyền không sao còn bảo lưu được đầy đủ, con người đối xử với nhau tàn bạo, bất lương hơn, và sự nô lệ ý thức hệ cũng khủng khiếp hơn bất kỳ thứ nô lệ nào trong lịch sử – nó bắt buộc người ta phải xuôi tay đầu hàng, giống như một loại gène đã trải qua một quá trình tác động của con người khiến gây nên những đột biến sinh học.

 

Duyệt lại vài điều sơ lược như trên chỉ để nhấn mạnh rằng, vào đầu thập niên thứ hai của thế kỷ XXI có ngờ đâu cả thế giới lại có được một nỗi hoan hỷ khôn tả khi cảm nhận một cách thấm thía điều may mắn lạ kỳ của một quốc gia như Myanmar. Ở đó bàn tay lông lá của lũ quỷ Trung Cộng đã thò vào nhưng may thay, chúng vẫn chưa làm được cái gọi là “xuất cảng cách mạng”, một kiểu tác động đặc thù của chủ nghĩa cộng sản làm cho “gene người” của người dân Miến Điện đột biến không tài gì cưỡng. Hỏi có hạnh phúc nào lớn bằng hạnh phúc của nhân dân Myanmar?

Bauxite Việt Nam

Đọc Tiếp
Page 3 of 3123
content top