content top

TÀU HỎA Ở THÁI LAN

TÀU HỎA Ở THÁI LAN

So với Việt Nam, đường sắt ở Thái Lan không có nhiều khác biệt về mức độ hiện đại. Mặc dù cả nước có tới hơn 4.000 km đường xe hỏa từ Băng-cốc chạy đủ 4 hướng trên 8 tuyến đi các tỉnh, nhưng đường xe hỏa ở đây vẫn có khổ đường hơn 1 m như Việt Nam. Cơ quan quản lý hệ thống đường sắt Thái Lan (SRT), luôn bị đánh giá làm ăn thua lỗ và không chịu thay đổi. Từ Băng-côc  đi Chiang Mai, với khoảng cách hơn 700 km, xe hỏa vẫn cần tới gần 12 giờ trên lịch trình (xuất phát 19.30 và tới đích vào 7.00 giờ sáng ngày hôm sau), nhưng thực tế, phải tới 10.00 giờ, khách mới có thể xuống tàu ra khỏi sân ga. Đây là tuyến đường có rất nhiều khách du lịch, nghe nói  các tuyền khác cũng không khác biệt là mấy.

Đọc Tiếp

NƯỚC ƠI LÀ NƯỚC!

NƯỚC ƠI LÀ NƯỚC!

Coi Phật giáo là Quốc giáo nên Thái Lan ăn Tết theo Phật lịch, gọi là Tết Songkran. Theo đó, ngày đầu năm mới là ngày đản sinh của Đức Phậtt (15 tháng 4 theo dương lịch). Từ năm 1941, Hoàng gia Thái Lan quy định, ngày Tết bắt đầu từ 13 tháng 4. Mở đầu, sau nghi lễ tắm Phật, mọi người mang hoa quả cùng các món ăn chay lên chùa dâng các vị sư rồi về nhà, chúc mừng ông bà, cha mẹ. Sau đó, họ lấy nước thơm phun lên người nhau để chúc phúc. Người được phun càng nhiều nước theo quan niệm sẽ càng gặp may mắn trong năm mới. Ban đầu, chỉ người già được phun nước, nhưng sau đó, chắc thấy thế là bất công, tất cả mọi người, trai gái già trẻ, nam phụ lão ấu,… ai ai cũng được phun cả.

Đọc Tiếp

ĐI LẠI Ở BĂNG CỐC

ĐI  LẠI Ở BĂNG CỐC

Băng cốc có hơn 8 triệu dân theo thống kê (còn tính cả dân nhập cư nước ngoài như Myanmar, Campuchia, Việt Nam, … và trong nước hình như lên tới 14 triệu) trên diện tích khoảng 1.500 km2 (kể cả vùng phụ cận là hơn 7.500 km2, Hà nội cũ trước năm 2008 là hơn 900 km2, sau khi mở rộng là hơn 3.300 km2). Phục vụ việc đi lại cho một thành phố đông dân và rộng lớn như thế chắc không phải điều đơn giản.

Đọc Tiếp

ĐƯỜNG PHỐ BĂNG CỐC

ĐƯỜNG PHỐ BĂNG CỐC

Khi máy bay hạ độ cao, có thể thấy những con đường dưới mặt đất to, nhỏ đều thẳng tắp. Ở Việt Nam, cũng có những con đường khá thẳng nhưng nhìn từ xa hay trên cao vẫn có cảm giác “xộc xệch”, là vì bản thân con đường có thể thẳng, nhưng các công trình kiến trúc dọc hai bên con đường ấy, nếu cái nhô ra, cái thụt vào thì cảm giác về một cái đẹp hoàn mỹ đã không còn. (Ấy là còn chưa nói tới những con đường uốn lượn được gọi bằng mỹ từ “đường cong mềm mại”).

Đọc Tiếp

LÒNG DÂN

LÒNG DÂN

 

 

Sang Băng côc đúng dịp nhà vua Thái Lan băng hà, tôi được tận mắt chứng kiển tấm lòng của người dân với Đức Vua của mình. Thông cáo chính thức của Chính phủ quy định ngoài Lễ Quốc tang kéo dài một tháng, cả nước treo cờ rủ, không tổ chức các hoạt động vui chơi, giải trí; viên chức để tang (mặc trang phục đen một năm), còn dân chúng được tự do bày tỏ thái độ tùy theo tín ngưỡng.

Đọc Tiếp

HÀNG CHÂU

HÀNG CHÂU

 

      Những năm trước Công Nguyên, Hàng Châu mang tên Tiền Đường, tên của dòng sông chảy qua đây. Thành phố mang tên Hàng Châu từ năm 589, sau khi con kênh Đại Vận hà nổi tiếng được vua Tùy Dạng Đế hoàn thành để tiện hành trình về vùng đất Giang Nam hưởng lạc. Ngày nay, Hàng Châu là thủ phủ tỉnh Chiết Giang, cách Thượng Hải 180 km về phía tây nam. Cũng như Tô Châu, đây là thành phố  có nhiều phong cảnh thiên nhiên tươi đẹp. Trong khoảng nghìn năm gần đây, Hàng Châu là một trong những  thành phố nổi tiếng nhất Trung Quốc về sự thịnh vượng.

Đọc Tiếp

TÔ CHÂU

TÔ CHÂU

    Trường Giang là con sông lớn nhất Trung Quốc có chiều dài 6.385 km, đứng thứ ba trong các dòng sông trên thế giới (chỉ sau sông Nin ở châu Phi và sông A-ma-dôn ở châu Mỹ. Bắt nguồn Từ Thanh Hải, dòng sông hướng về phía đông đổ vào biển Hoa Đông. Trước đây, nguời Việt Nam thường biết dòng sông này với cái tên Dương Tử (vốn do sông dài, qua mỗi miền đất đều có những tên gọi khác nhau, Dương Tử là tên gọi của đoạn cuối sông trước khi đổ ra biển, nguời phương Tây đặt chân tới Trung Hoa ban đầu ở vùng này nên dùng tên Dương Tử để gọi cả dòng sông. Qua sách vở của họ, tên Dương Tử trở thành phổ biến).

Đọc Tiếp

ẤN TƯỢNG TRUNG HOA

ẤN TƯỢNG TRUNG HOA

     Suốt trong nhiều năm, mỗi khi nhớ tới Trung Quốc, tôi không thể quên hình ảnh của những nguời Hoa trong “Nguời đàn bà Tàu”, một truyện ngắn của Nguyên Hồng viết từ khoảng những năm 40 thế kỷ trước về những nguời dân Trung Hoa chạy loạn từ Quảng Đông, Phúc Kiến, … sang Việt Nam trong cuộc xâm lược của Nhật Bản. Đó là những nguời dân lam lũ, tay xách nách mang, vợ bìu con ríu chưa tìm được chốn  chốn dung thân ở một miền đất xa lạ. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, tôi vẫn thấy văng vẳng bên tai tiếng gọi của một chú bé trong đám loạn dân gọi nguời mẹ đang cố rảo bước với gánh nặng của toàn bộ gia sản trên vai: “A ma, chẩu khoai khoai a!” (Mẹ ơi, đi nhanh lên!).

Đọc Tiếp

HÀ GIANG, MÙA HOA TAM GIÁC MẠCH

HÀ  GIANG, MÙA HOA TAM GIÁC MẠCH

      Nghe lời rủ của nguời bạn, tôi có chuyến đi Hà Giang sớm hơn dự kiến. Đây chính là mảnh đất tiền tiêu của Tổ quốc trong cuộc đối đầu với quân xâm lược phương Bắc, gánh chịu nhiều thiệt hại  trong cuộc xung đột Việt – Trung 1979 – 1986 mà một phần dấu tích còn được ghi lại tại Nghĩa trang liệt sĩ Vị Xuyên với 1.355 ngôi mộ.

Đọc Tiếp

NHẬT KÝ XUYÊN VIỆT LẦN THỨ 2 (4)

NHẬT  KÝ XUYÊN VIỆT LẦN THỨ 2 (4)

Ngày thứ 16 (23.9.2015) Trà Vinh – Bạc Liêu

Khác chuyến đi trước, lần này chúng tôi không đi theo quốc lộ 1 mà chọn những con đường liên huyện, liên xã. Chất lượng đường không thể bằng quốc lộ, thậm chí có đoạn còn xấu, mấp mô, trơn trượt, nhưng đổi lại, chúng tôi được nhìn, được nghe những bức tranh chân thực, những âm thanh của đời sống chưa qua tô vẽ. Xe chúng tôi lướt qua những chòm xóm, những cánh đồng, vuông tôm, … mà trên đó, người nông dân Nam bộ đang đổ mồ hôi để nuôi sống bản thân và gia đình cùng cung ứng những sản phẩm nông nghiệp thiết yếu cho xã hội.

Đọc Tiếp
Page 1 of 3123
content top