content top

TUYÊN QUANG

TUYÊN QUANG

Hồi ở Tuyên Quang (khoảng năm 1952) thì vui hơn. Ở Tuyên Quang không chỉ có mấy bà cháu. Còn có cô Dung, chú Khôi, cô Kim Anh. Nhà làm trong một khu đất rộng gần đường  quốc lộ số 2 từ Tuyên Quang đi Hà Giang, vẫn còn có mấy cây to vừa đỡ mất công chặt hạ vừa để cho râm mát. Chú Khôi kiếm được sợi dây rừng to bằng cổ tay, buộc trên cành cây làm cái đu. Sau nhà, bà trồng lạc, trồng lúa “lốc” – lúa nương, không cần nước, …

Đọc Tiếp

PHỤ KHÁNH

PHỤ  KHÁNH

                                                 (Nhớ Chú Khôi và những ngày kháng chiến)

Sau khi lên Việt Bắc, mấy anh em chúng tôi ban đầu được ở với  Bố Mẹ khi hai người cùng làm ở Tòa án tỉnh Phú Thọ. Lúc thì ở Yên Kỳ, khi thì ở Yên Luật, rồi Thanh Cù, cơ quan chuyển đi đâu thì theo  đấy. Hồi ở Yên Luật, một hôm chú Hùng đi đâu rẽ qua. Chú cho tôi một quyển sách. Đó là một quyển truyện cổ tích, trong đó có những truyện như “Cây tre trăm đốt”, “Cây khế”, Thạch Sanh”, …Giấy in không được trắng, chữ to. Có lẽ đây là cuốn sách đầu tiên tôi đọc trong đời.  Nhưng khi Bố chuyển sang làm ở Ty Tài chính, còn Mẹ làm ở Ty Giao Thông, hai cơ quan ở hai nơi  thì về ở với Bà Ngoại ở thôn Phụ Khánh, xã Tứ Hiệp, huyện Hạ Hòa, tỉnh Phú Thọ (bây giờ là xã Phụ Khánh, huyện Hạ Hòa).

Đọc Tiếp

NGÔI NHÀ MƠ ƯỚC

NGÔI NHÀ MƠ ƯỚC

       Không ngờ, vào những năm cuối đời, trước khi lên chuyến tàu đi vào vô tận, tôi lại có được một ngôi nhà như thế, nếu có gọi đó là “ngôi nhà mơ ước” cũng chẳng ngoa.

Gần nửa thế kỷ trước, năm 1968, lúc ấy tôi 24 tuổi, đang dạy học ở Quảng Oai. Một ngày chủ nhật, về thăm học sinh ở xã Tân Lập (nay đã được trở lại tên gọi cũ là Cổ Đô, thuộc huyện Ba Vì). Cổ Đô vốn xưa có nghề truyền thống dệt lụa. Ca dao địa phương có câu:

Lụa này thật lụa Cổ Đô

Chính là lụa cống, các cô hay dùng.

để ghi nhớ lụa Cổ Đô là loại lụa thường được chọn để tiến vua.

Đọc Tiếp

Ông bà tôi

Ông bà tôi

Bà nội tôi mất khi tôi mới 3 tuổi. Kỷ niệm có lẽ là duy nhất mà tôi còn nhớ về bà là một lần, khi có máy bay (máy bay Pháp oanh tạc hồi kháng chiến), bà bế tôi chạy ra bờ tre sau làng. Bà ngồi thụp xuống dưới bụi tre, ôm chặt lấy tôi như để che đỡ cho đứa cháu bé bỏng, miêng luôn niệm “Nam mô a di đà Phật, Nam mô a di đà Phật…”.

Đọc Tiếp
Page 2 of 212
content top