content top

THAY LỜI NÓI ĐẦU

THAY LỜI NÓI ĐẦU

 

Tôi thường vào Mạng Toàn Cầu và học hỏi được nhiều điều trong đó. Trong rất nhiều các trang trong và ngoài nước đề cập tới nhiều lĩnh vực của đời sống, hai trang thu hút tôi:

* Trang Ba Sàm của Nguyến Hữu Vinh và Ngọc Thu. Ở trang này tôi được đọc nhiều tin tức kịp thời, đáng tin cậy và những bình luận xác đáng, công bằng của nhiều tầng lớp bạn đọc.

Đọc Tiếp

MÁI NHÀ XƯA

MÁI NHÀ XƯA

 

     Đó là tên tác giả, nhà văn Vũ Hùng, nguời thuộc thế hệ thứ 2 của chi họ Vũ ở làng Láng (tên chữ là làng An Lãng, thuộc tổng An Hạ xưa), Hà Nội đặt cho cuốn sách viết về đại gia đình mình. Qua các trang viết, nguời đọc có thể thấy nhiều cảnh vật và con người, nền nếp sinh hoạt cùng rất nhiều biến động từ sau 1945 của một gia đình trung lưu, khá điển hình cho cư dân ở Hà Nội xưa mà nay hầu như đã vang bóng. Mở đầu cuốn sách là những trang viết về ngôi nhà, biệt thự Song An đầy hoài niệm:

Đọc Tiếp

MẸ

MẸ

     Mỗi khi nhớ Mẹ, tôi luôn nhớ tới đôi bàn tay Mẹ với những cuộn len, sợi cũ. Những năm giữa thế kỷ trước, đời sống còn khó khăn, chỉ những gia đình khá giả mới có áo đan bằng sợi, nhất là bằng  len vào những ngày đông tháng giá.

Đọc Tiếp

VŨ HÙNG, NHÀ VĂN CỦA NÚI RỪNG VÀ MUÔNG THÚ

VŨ HÙNG, NHÀ VĂN CỦA NÚI RỪNG VÀ MUÔNG THÚ

     Năm 1957, khi Nhà xuất bản Kim Đồng ra đời, tôi học  lớp 6 (tương đương lớp 7 – 8, Trung học cơ sở bây giờ).

Đọc Tiếp

CÔNG LÝ

CÔNG LÝ

     Kết thúc cuộc kháng chiến chống Pháp, Hòa bình (1954), đại gia đình tôi trở về Láng. Ông Bà ngoại cho Bố Mẹ và anh em chúng tôi ở ngôi nhà  một tầng, bên cạnh biệt thự Song an xưa, nay chỉ còn là ngôi nhà hai tầng đổ nát do tiêu thổ kháng chiến.

Đọc Tiếp

NGƯỜI BÁC

NGƯỜI BÁC

      Cũng như những người phụ nữ xưa, bác tôi không được học nhiều, chắc cũng chỉ đủ trình độ biết đọc biết viết và làm mấy phép toán đơn giản. Năm 1946, khi toàn quốc kháng chiến, đại gia đình của tôi rời Hà Nội, tản cư theo lời kêu gọi: “Đi tản cư là yêu nước”. Ban đầu mọi người đều hy vọng chắc  việc này sẽ kết thúc nhanh chóng và đại gia đình sẽ sớm trở về Hà Nội.

Đọc Tiếp

RAU “NGỔ”

RAU “NGỔ”

     Năm ấy tôi 10 tuổi. Cả nhà vẫn ở Phụ Khánh, Phú Thọ nhưng mới chuyển từ trong làng ra sát bờ sông Thao. Vẫn chỉ có mấy bà cháu trong căn nhà tranh, vách nứa, nhưng xung quanh không còn đồi cọ và những cây dọc mà mỗi  khi tới mùa quả chín,  lũ vẹt ở khắp nơi lại kéo về quây quần, đua nhau ăn quả, “chí chóe” ầm ĩ.

Đọc Tiếp

THUÊ NHÀ

THUÊ NHÀ

    Năm 1973, vợ chồng tôi từ Quảng Oai chuyển về dạy ở thị xã Sơn Tây. Khu tập thể nhà trường  không có chỗ ở. Chúng tôi tạm ở nhờ căn bếp của anh Cường ở phố Ngô Quyền. Đây là một căn trong khu nhà xây cho bà con Việt kiều từ Thái Lan về nước năm 1960. Mặt phố là nhà ở, có 2 phòng. Cách cái sân nhỏ là bếp. Căn bếp chỉ khoảng chục mét vuông. Vợ sắp sinh con đầu lòng, lại còn đứa em trai  học lớp 7. Thật là bí. Nhưng chỉ còn mỗi cách là chờ đợi.

Một hôm, anh Chính, Hiệu phó gọi tôi vào,  bảo:

Đọc Tiếp

ĐƯỜNG LÊN VIỆT BẮC

ĐƯỜNG LÊN VIỆT BẮC

Kháng chiến toàn quốc 1946, gia đình tôi về quê nội (Làng Phượng Dực, huyện Phú Xuyên tỉnh Hà Đông, nay thuộc Hà Nội). Sau đó, trong mấy năm cứ chạy quanh chạy quẩn, khi thì Nhật Tựu, lúc thì Tùng Quan, Chợ Đại, … đều là vùng Hà Nam quanh quê tôi.

Đọc Tiếp

CHÚ CẬN

CHÚ  CẬN

                                                     Tưởng nhớ nhà báo, nhà văn Vũ Cận

 

Đúng ra tôi phải gọi bằng Cậu, nhưng Ông Bà ngoại tôi vẫn bảo con cháu trong cách xưng hô, không phân biệt nội ngoại cho thân (vì bên Nội của gia đình tôi cũng nhiều người thân với  người bên Ngoại, từ bậc Ông Bà đến các con cháu sau này). Chú là em thứ hai của Mẹ tôi, lại cùng ở Láng, gia cảnh Chú có hơn nhà tôi chút ít nhưng cũng thuộc cảnh nghèo cả. Tuổi mấy anh em chúng tôi và các con Cô Chú cũng sàn sàn, nhiều đứa học cùng trường, cùng lớp nên đã thân lại càng thân. Có gì Cô Chú cũng chia sẻ. Cô là bác sĩ, Mẹ tôi hay yếu đau nên thường được Cô chăm sóc, thuốc thang.  Hôm Mẹ tôi mất, lúc khâm liệm, phát tang, Cô Chú đứng trước linh cữu, thắp hương, Chú kêu lên, giọng thổn thức: “Chị ơi! Cả đời chị khổ! Em lạy chị!” Chưa đầy mười tiếng nhưng chứa chất bao nhiêu nỗi niềm thương cảm, xót xa của người em với người chị không được nhiều may mắn. Hai mươi bốn năm rồi, tôi vẫn rưng rưng nước mắt mỗi khi nhớ lại.

Chú cao lớn hơn cả trong mấy người con của Ông Bà tôi. Mẹ tôi bảo trước kia, khi còn đi học, mỗi sáng đi bơi về, Chú có thể ăn hết cả đĩa xôi đậu đen. Chú học giỏi nên được vào học trường An-be Xa-rô, trường dành cho con Tây và quan lại cao cấp, mặc dù Ông tôi chỉ là một viên chức bình thường.

Đọc Tiếp
Page 1 of 212
content top