content top

10. CHƯƠNG 3.3

10. CHƯƠNG 3.3

III. Từ Hoàng Đế đến Ngũ Đế

 Nhìn lại toàn bộ lịch sử nền văn minh Trung Quốc, điều đầu tiên người ta nghĩ đến  là hai câu: “Từ Bàn Cổ khai thiên lập địa, qua Tam  Hoàng  Ngũ Đế đến tận ngày nay”.

Đọc Tiếp

09. CHƯƠNG 3.2

09. CHƯƠNG 3.2

II. Hoàng Đế, vị tổ chung của các dân tộc Trung Hoa

 Trước Hoàng Đế còn chưa có các nhân vật truyền thuyết như Thần Nông,  Phục Hy, Nữ Oa, thậm chí cả Toại Nhân, Hữu Sào, vì thế người Trung Quốc cho rằng tổ tiên của mình là Hoàng Đế. Người Trung Quốc hiện đại tự xưng mình là “Viêm Hoàng tử tôn” (con cháu Viêm Hoàng) thậm chí người ta còn xếp Viêm Đế lên trước Hoàng Đế.

Đọc Tiếp

07. CHƯƠNG 2.3

07. CHƯƠNG 2.3

III.   Sự nhất nguyên và đa nguyên vè nguồn gốc của  văn minh

 Vấn đề nhất nguyên và đa nguyên của nguồn gốc văn minh, là nói từ hai phương diện. Phương diện thứ nhất là, nội hàm của nguồn gốc văn minh là nhất nguyên, văn minh  ở mọi nơi trên thế giới đều là  bắt nguồn từ sự thay đổi trong hình thái hôn nhân và cuộc cách mạng nông nghiệp, cách mạng thành thị; một phương diện khác nguồn gốc văn minh ở từng nơi lại là đa nguyên. Tức là các vùng văn minh lớn lâu đời trên thế giới hầu như vào cùng một thời kỳ đều hoàn thành bước quá độ từ dã man sang văn minh.

Đọc Tiếp

06. CHƯƠNG 2.2

06. CHƯƠNG 2.2

II.    Những khả năng về nguồn gốc của văn minh

 Con người tự phân chia mình ra làm hai loại: còn người văn minh và con người dã man, chia lịch sử của mình làm hai giai đoạn lớn là xã hội nguyên thuỷ và xã hội văn minh. Tuy nói một cách tổng thể,  sự phân biệt dã man và văn minh là kết quả của sự tiến bộ của loài người, thuộc phạm trù lịch sử, nhưng hai vấn đề trên lại không phải chỉ mang tính giai đoạn của sự phát triển lịch sử.

Đọc Tiếp

04. CHƯƠNG 1.4

04. CHƯƠNG 1.4

IV.   Sử thoại trong thần thoại

 Khảo cổ tinh thần vừa cần tới lý luanạ vừa cần tới sử liệu. Về mặt lý luận, các học giả phương Tây  đã cung cấp cho chúng ta vốn lý luanạ có sẵn, trong đó quan tọng nhất là tri thức của văn hoá nhân loại học. Nhưng sử liệu thì không thể vay mượn từ nước ngoài mà chỉ có thể tìm thấy trong trầm tích lịch sử ccr nước ta. Tuy những tư liệu thực của các dân tộc khác có thể chứng thực cho thành quả nghiên cứu  của chúng ta nhưng lại không thể dùng làm căn cứ để chúng ta nghiên cứu lịch sử của chính mình.

Đọc Tiếp

03. CHƯƠNG 1.3

03. CHƯƠNG 1.3

III.    Khảo cổ về tinh thần

Diễn biến của lịch sử loài người có quan hệ truyền thừa thực tế văn hoá, mọi sáng tạo văn hoá  và tạo lập cuộc sống mới  đều không thể tách khỏi sự kế thừa thành quả của người đi trước. Cũng trên ý nghĩa đó, chúng ta nói con người là động vật văn hoá  và động vật lịch sử.

Đọc Tiếp

02. CHƯƠNG 1.2

02. CHƯƠNG 1.2

II.   Lại bắt đầu nói từ “Sơn Hải kinh”

 

Trong thư tịch cổ của Trung Quốc,, cuốn sách thần bí, kỳ ảo nhất phải kể tới “Sơn Hải kinh”. Học giả Hồ Ứng Dân đời Minh  đã gọi đó là “Tổ tông của những cuốn sách kỳ quái viết về thời cổ đại”.

Đọc Tiếp

32. CHƯƠNG 7.1

32. CHƯƠNG 7.1

Chương thứ bảy     Sự sùng bái thần linh của thời đại viễn cổ

 I. Quy luật về sự sùng bái thần linh của người xưa

 Người và động vật khác nhau ở nhiều mặt, sự khác nhau quan trọng nhất là con người có một thế giới mà động vật không thể có – thế giới của thần.

Đọc Tiếp

26. CHƯƠNG 6.1

26. CHƯƠNG 6.1

Chương thứ sáu:   Thời đại anh hùng của người Trung Quốc xưa

 I. Thời đại anh hùng – điểm chung trong lịch sử thế giới

Đọc Tiếp

19. CHƯƠNG 5.1

19. CHƯƠNG 5.1

Chương thứ năm: Văn minh nhà Thương

 I. Quan hệ giữa nhà  Thương và nhà Hạ

 Thương là vương triều thứ hai trong lịch sử Trung Quốc, do lật đổ được sự thống trị của vương triều Hạ mà giành được chính quyền.

Đọc Tiếp
Page 3 of 41234
content top