content top

34. CHƯƠNG 7.3

34. CHƯƠNG 7.3

III. Sùng bái phồn thực của người Trung Quốc xưa

 Sùng bái phồn thực tuy là một hiện tượng văn hoá phổ biến của xã hội trước, nhưng nếu so sánh  sẽ thấy ở phương Đông hiện tượng này thịnh hành hơn. Hegel đã từng nói: “Cái mà người phương Đông thường nhấn mạnh và sùng bái là sức sống phổ biến của giới tự nhiên,  không phải là uy lực và sức mạnh tinh thần của ý thức tư tưởng  mà là sức sáng tạo về mặt phồn thực … nói một cách cụ thể,  các nhìn phổ biến về sức phồn thực của giới tự nhiên là họ dùng cơ quan sinh dục đực và cơ quan sinh dục cái để biểu thị và sùng bái.”[1] 

Đọc Tiếp

33. CHƯƠNG 7.2

33. CHƯƠNG 7.2

II. Hai kiểu sản xuất và hai hệ thống thờ cúng

 Loài người có hai kiểu sản xuất, như Ăngghen đã nói,  một là sản xuất ra tư liệu sinh hoạt, hai là sản sinh ra bản thân con người. Có điều, hai kiểu sản xuất của loài người chỉ là việc trong khoảng vạn năm trở lại đây. Nói một cách chính xác, đó chỉ là chuyện sau khi phát minh ra nông nghiệp, loài người    mới có việc sản xuất ra tư liệu sinh hoạt, còn trước đó, chỉ có một kiểu sản xuất, đó là sản sinh ra bản thân con người.

Đọc Tiếp

31. CHƯƠNG 6.6

31. CHƯƠNG 6.6

VI. Vấn đề sử thi

 Theo giới học thuật, sử thi là bài thơ tự sự trường thiên kể về sự tích của các anh hùng, võ sĩ, là chuyện về người anh hùng về nhiều phương diện, bao gồm thần thoại, truyền thuyết, truyện dân gian và lịch sử.

Đọc Tiếp

30. CHƯƠNG 6.5

30. CHƯƠNG 6.5

V. Nhạc vũ và khí chất tinh thần của người xưa

 Trong ấn tượng của người ngày nay, dường như chỉ có dân tộc Hán là không giỏi ca hát. Các dân tộc khác ai cũng ca hay múa giỏi, ai cũng có thể dùng lời ca điệu múa để biểu đạt thế giới tình cảm của mình. Tuy thế, dân tộc Hán cũng có ca múa, xét về mặt ý nghĩa còn đạt đến trình độ rất cao, nhưng ca múa của người Trung Quốc  tương đối khác với các dân tộc khác.

Đọc Tiếp

29. CHƯƠNG 6.4

29. CHƯƠNG 6.4

IV. Người đời Thương thích uống rượu

 Người đời Thương đặc biệt thích uống rượu, cuốn “Thượng thư” có thiên “Tửu cáo” nói về tầng lớp thống trị đời Thương có những sai lầm đến mất nước vì rượu như thế nào, từng viết: “Vua mặt mày sa sẩm cũng vì rượu, đã vậy mà không chịu bỏ vẫn lao vào, cuối cùng sinh rất bệnh tật rồi chết”, “nhân dân oán hận cũng vì rượu, tiếng xấu vang đến tận trời, thiên hạ vì thế mất vào tay nhà Ân”.

Đọc Tiếp

28. CHƯƠNG 6.3

28. CHƯƠNG 6.3

III. Sự ra đời của đồng thau

 Lịch sử loài người hàng triệu năm có thể chia ra các giai đoạn: thời đại tiến sử, thời đại nông nghiệp, thời đại công nghiệp, thời đại hậu công nghiệp.. Thời đại công nghiệp mới bắt đầu khoảng hai ba trăm năm gần đây, trước đó, diễn biến lịch sử loài người  dựa vào    công cụ sản xuất có thể chia ra ba giai đoạn: thời đại đồ đá, thời đại đồ đồng và thời đại đồ sắt.

Đọc Tiếp

27. CHƯƠNG 6.2

27. CHƯƠNG 6.2

II. Sự ra đời của Khoa Phụ

 Trong thần thoại truyền thuyết Trung Quốc,  Khoa Phụ chỉ là một vị thần nhỏ, sự tích cũng chỉ có một chuyện  “Đuổi mặt trời”. Cuốn “Sơn hải kinh. Đại hoang bắc kinh” viết:

Đọc Tiếp

25. CHƯƠNG 5.7

25. CHƯƠNG 5.7

VII. Giáp cốt và các văn tự khác

 Văn tự Trung Quốc có từ bao giờ, đó là một vấn đề  không dễ làm rõ được. “Thuyết văn giải tự” viết: “Nhà viết sử Thương Hiệt thời Hoàng Đế  nhìn dấu chân của chim thú, biết phân biệt sự khác nhau, bắt đầu khắc thành sách.” Cuốn “Thế bản. Tác biên” viết: “Hoàng Đế sai Thương Hiệt làm sách.”

Đọc Tiếp

24. chương 5.6

24. chương 5.6

VI. Tế và tuẫn bằng người

 Dùng người làm vật hy sinh và tuẫn táng là một đặc điểm lớn của văn minh đời Thương. Người đời Thương đặc biệt tín sùng quỷ thần, rất nhiều các buổi tế lễ, nhiều cuộc tế lễ đều giết người để cúng bái. Dựa theo nghiên cứu của học giả Hồ Hậu Tuyên trong các tư liệu ghi lại bằng chữ giáp cốt, bốc từ ghi lại việc tế người có hơn hai nghìn điều, trong đó thời Vũ Đinh chiếm số lớn, có tới mjnghìn linh sáu điều, số người dùng làm vật hy sinh tới một vạn chín nghìn người, ngoài ra còn hơn năm trăm điều không ghi rõ số người, số người đem hiến tế ít là mấy người, nhiều có tới mấy trăm người.[1]  

Đọc Tiếp

23. chương 5.5

23. chương 5.5

V. Phương quốc của đời Thương

 Nhà Hạ từ việc nhường ngôi chuyển thành truyền ngôi cho con, Trung Quốc từ đó có nền chính trị vương triều đại thống nhất. Nhưng việc đại thống nhất lúc này có sự khác biệt với đại thống nhất thời Tần Thuỷ Hoàng. “Trung Quốc” là một khái niệm động, không chỉ phạm vi dần được mở rộng, mà nội hàm của văn hoá cũng không ngừng được phong phú thêm.

Đọc Tiếp
Page 1 of 41234
content top