content top

CHUYỆN NÓI NGỌNG

CHUYỆN NÓI NGỌNG

Mấy hôm nay bà con thi nhau “tổng sỉ vả” tật nói ngọng. Hình như chưa bao giờ, kể cả khi cách nay mấy năm, Hà Nội mở chiến dịch thanh toán nạn nói ngọng ở mấy huyện ngoại thành mới sáp nhập, tật nói ngọng được đem ra phân tích, và công kích một cách vừa quyết liệt, vừa hài hước như thế.

Chuyện đã rõ như ban ngày rồi, tôi cũng chẳng muốn nói thêm. Nhưng hôm nay, lại thấy ông Dương Trung Quốc lên tiếng, bênh vực người nói ngọng, coi đó là “chuyện bình thường”, coi đó là “văn hóa vùng miền” thì thật… không thể không nói. Trong bài viết này, tôi không muốn lý giải vì sao ông Quốc nói như thế mà chỉ muốn nói, ông Quốc đã nói sai.

Đọc Tiếp

NGƯỜI TỬ TẾ (3)

NGƯỜI TỬ TẾ (3)

Lẽ ra, bài “Người tử tế” của tôi đã kết thúc ở phần 2 (với nội dung thế nào là người tử tế) sau phần 1 (đạo đức xuống cấp nhưng vẫn còn người tử tế). Nhưng mấy hôm nay, thấy có nhiều việc liên quan, xin viết thêm phần 3 này.

Trước hết, cần phải khẳng định rằng, đã có bao giờ đạo đức xã hội xuống cấp như thế này không (nói theo cách của một bác) trong lịch sử dân tộc, phần lớn các bậc cha mẹ đều mong muốn, thậm chí là mơ ước con cái trở thành những người có danh vọng, chức tước, thành những đại gia, tỷ phủ, … vẫn có không ít người mong cho con ăn học để trở thành người tử tế trong tương lai. Mong ước này rất đáng trân trọng và mục đích của bài viết chính là nhằm khuyến khích và góp một phần nhỏ bé vào việc hình thành những người tử tế cho xã hội.

Đọc Tiếp

THẾ NÀO LÀ “VINH DỰ”?

THẾ NÀO LÀ “VINH DỰ”?

Đọc sách báo trước năm 1945, hình như chẳng bao giờ thấy từ “vinh dự”. Theo cuốn  Đại từ điển tiếng Việt, “vinh dự” nghĩa là “1. biểu hiện cụ thể của sự đánh giá cao, thường là về mặt cống hiến của tập thể xã hội đối với cá nhân nào đó (ví dụ nhận huân chương)” và “2. sự sung sướng về tinh thần khi được nhận vinh dự.” (Nguyễn Như Ý chủ biên – Đại từ điển tiếng Việt – Nhxb thành phố Hồ Chí Minh năm 2011, tr. 1.766 ).

Đọc Tiếp

NGƯỜI TỬ TẾ (2)

NGƯỜI TỬ TẾ  (2)

Với những khái niệm người lịch sự, người văn minh, người hiện đại, … “người tử tế” mang một nội dung không đối lập và cũng không hoàn toàn khác biệt. Đó là quan niệm con người tốt, đáng tôn trọng và noi gương trong xã hội Việt Nam (phong kiến và thực dân) đầu thế kỷ. Tất nhiên trải qua thời gian dài, “người tử tế” xưa đã có những nét cũ kỹ cần thay đổi cho phù hợp với thời đại mới. Trong phạm vi bài viết ngắn này, với mục đích để các bạn trẻ dễ vận dụng, tôi chỉ nói tới những nét tích cực cần duy trì và phát triển. Rất mong các bạn quan tâm, có thêm ý kiến để cách hiểu về “người tử tế” ngày càng hoàn chỉnh.

Đọc Tiếp

NGƯỜI TỬ TẾ (1)

NGƯỜI TỬ TẾ (1)

Khoảng trước những năm 60 của thế kỷ XX, để chỉ người xấu có biết bao nhiêu từ ngữ mà tôi không tiện dẫn ra đây vì e bất nhã với mọi người, nhưng nói về người tốt, thậm chí kẻ cả để tỏ ý khen ngợi, thường chỉ có lời đánh giá: người tử tế. “Ông ấy là người tử tế”, “gia đình ấy tử tế”, thế là đủ để người ta tin cậy, kính  trọng. Tới nơi ở mới, được biết hàng xóm láng giềng đều là những người tử tế thì yên tâm; nghe con cái chơi với “con nhà tử tế” thì không còn điều gì phải lo lắng.

Đọc Tiếp

CÓ PHẢI “MỘT SỰ NHỊN LÀ CHÍN SỰ LÀNH”?

CÓ PHẢI “MỘT SỰ NHỊN LÀ CHÍN SỰ LÀNH”?

Dạy về đường ăn ý ở, tục ngữ Việt Nam có câu: “Một sự nhịn là chín sự lành”.

Từ thuở còn đi học, cách nay hơn nửa thế kỷ, tôi đã được những người thầy của mình dạy rằng, tục ngữ là một kho kinh nghiệm quý báu về mọi mặt được truyền lại từ xa xưa cần phải trân trọng. Nhưng vì đã hình thành từ lâu đời nên không ít những câu tục ngữ này đã lạc hậu (do kinh nghiệm chủ nghĩa, thiếu khoa học) hoặc lỗi thời (do được đúc kết trong một xã hội nông nghiệp, cuộc sống tiểu nông hạn hẹp trong lũy tre làng). Thực tế ấy đòi hỏi khi áp dụng, kế thừa, cần suy xét với tinh thần “gạn đục khơi trong”. Với những hiểu biết ấy, tôi cho rằng câu tục ngữ vừa nêu đến ngày nay chỉ phù hợp trong mối quan hệ tay đôi, khi cái sự “nhịn” ấy chỉ ảnh hưởng tới quyền lợi của riêng mình. Đúng là nên sẵn sàng “dĩ hòa vi quý”, chịu thiệt thòi, nhẫn nhịn để giữ được mối quan hệ tốt đẹp với anh em, họ mạc hay hàng xóm láng giềng. Nhưng trong quan hệ chung giữa một cộng đồng rộng lớn, cách “nhịn” ấy nhiều khi là sự khôn lỏi theo kiểu “nhắm mắt làm ngơ”, là “đèn nhà ai nhà ấy rạng”, là “khôn sống mống chết”.

Đọc Tiếp

NÓI VÀ VIẾT

NÓI VÀ VIẾT

 

Tiếng Việt ngày càng được sử dụng một cách tùy tiện. Không phải chỉ có giới trẻ mà cả “giới già”, không phải chỉ người bình thường mà ngay cả các cơ quan truyền thông, lẽ ra phải mẫu mực về chữ nghĩa. Bát nháo lộn xộn trên đủ các lĩnh vực từ vĩ mô đến vi mô. Không biết cái Viện Ngôn ngữ học bây giờ họ làm gì?

Đọc Tiếp

KHÔNG CHỊU PHÁT TRIỂN?

KHÔNG CHỊU PHÁT TRIỂN?

Thật đau xót khi đọc tin một cháu bé 9 tuổi ngã vào một xe xích lô chở tôn, cái mép sắc “lẻm” của những tấm tôn đã khiến cháu tử vong vì mất quá nhiều máu trước khi đưa tới bệnh viện cấp cứu.

Một con người đã đột ngột ra đi khi còn đang tuổi thơ bé giữa lúc đang hồn nhiên nhất trước cuộc đời.

Đọc Tiếp

“NGU GÌ MÀ KHÔNG NÓI PHÉT!”

“NGU GÌ MÀ KHÔNG NÓI PHÉT!”

 

Mấy hôm nay nghe những thông tin từ Bộ Giáo dục qua phát ngôn của ngài Bộ trưởng mà tôi thấy ngỡ ngàng. Ngỡ ngàng vì Bộ trưởng bảo, chỉ trong vòng 4 năm nữa (tới 2020) sẽ biến tiếng Anh thành ngôn ngữ thứ hai cho con cháu các vua Hùng; rồi đưa tiếng Trung và tiếng Nga, rồi tiếng Đức, tiếng Pháp và tiếng Nhật thành ngoại ngữ thứ nhất, thứ 2,  thứ 3, thứ 4, …; rồi người Việt Nam ta phải giỏi ít nhất từ 3 đến 6 thứ tiếng để tham gia chém gió với các bè bạn năm châu, …

Đọc Tiếp

ÔNG Ô-BA-MA (2)

ÔNG Ô-BA-MA (2)
         Ông Ô-ba-ma đã dời Việt Nam, nhưng dư âm cuộc thăm viếng vẫn còn chưa dứt. Người ta khen ông nhiều điều và “trông người mà ngẫm đến ta”  mà tủi thân tủi phận cho nhân dân con cháu vua Hùng. Rồi thậm chí người ta còn mong muốn (nếu như chưa nói là khát vọng)  giá như sau khi khi hết nhiệm kỳ Tổng thống Mỹ, ông  sang lãnh đạo ở ta thì thật phúc bảy mươi đời cho đám con Rồng cháu Tiên.
Đọc Tiếp
Page 2 of 1412345...10...Last »
content top