content top

THẤT VỌNG

THẤT VỌNG

    Năm 2009, tôi bắt đầu lên ở Ao Cò. Hè đến, thấy mấy cháu con nhà hàng xóm chuẩn bị thi vào lớp 10, “máu nghề nghiệp” nổi lên, mình bảo các cháu “đến bác dạy miễn phí!” vì thấy các cháu hàng ngày phải ra tận T.T. học (cách 10 km). Hôm đầu tiên có 3 cháu. Bốn bác cháu ngồi dưới gốc cây, bốn cái ghế và cái bàn đều bằng đá ong.  Cảm giác rất thích, như đi truyền đạo.

Đọc Tiếp

SỰ GIẢN DỊ CỦA CHÂN LÝ

SỰ GIẢN DỊ CỦA CHÂN LÝ

  Có những điều cực kỳ đơn giản (dĩ nhiên, sau hồi lâu suy nghĩ hoặc có người chỉ cho), nhưng không hiểu sao, bao nhiêu lâu nay, mình không hiểu. Hôm vừa rồi, mấy người bạn lên chơi ở Ao Cò. Ngồi nói chuyện giời chuyện đất. Một anh bảo:

Đọc Tiếp

THI ĐUA LÀ …

THI ĐUA LÀ …

 

    Năm 1952, ông Hồ Chí Minh phát động phong trào thi đua ái quốc với khẩu hiệu “Thi đua là yêu nước, yêu nước phải thi đua”. Trong hoàn cảnh cuộc kháng chiến đang gặp muôn vàn khó khăn vì nhân, tài vật lực đều vô cùng thiếu thốn, phong trào đã huy động được sức người sức của trên khắp mọi miền đất nước cho kháng chiến. Khắp nơi là những khẩu hiệu kêu gọi thi đua tòng quân, thi đua đi dân công, thi đua tăng gia sản xuất, … Mỗi gia đình, trước khi nấu cơm đều bớt lại một nắm gạo cho vào “hũ gạo kháng chiến” dành ủng hộ bộ đội. Không ai muốn thua kém khi đến  kỳ mang gạo trong “hũ” góp vào số gạo chung của thôn,  xã. Mỗi khi được báo có bộ đội hành quân qua làng, các bà mẹ, các em thiếu nhi nô nức thi đua, mang theo người nải chuối, người quả đu đủ, có người chỉ là một ấm nước vối cùng  mấy cái bát, đón bộ đội ở những  nơi dừng chân. Rồi thi đua “đóng nhanh thóc tốt” nộp thuế nông nghiệp, thi đua đón thương binh về gia đình chăm nuôi, … Phong trào thi đua sôi nổi đã góp phần không nhỏ vào sự thành công của cuộc kháng chiến. Giá trị của thi đua trong thời gian ấy không thể nào phủ nhận.

Đọc Tiếp

NHÂN NGÀY BÁO CHÍ VIỆT NAM

NHÂN NGÀY BÁO CHÍ VIỆT NAM

        Tôi biết tên chính thức của ngày 21.6 theo quy định là “Ngày báo chí cách mạng Việt Nam”, nhưng tôi không muốn  để hai chữ “cách mạng”. Tôi nghĩ nếu muốn có riêng ngày báo chí cách mạng Việt Nam,  chúng ta cũng  nên có một ngày dành cho báo chí Việt Nam nói chung ngoài ngày dành riêng cho báo chí “lề phải”. Sao có thể không nói tới tờ báo đầu tiên của nước ta: Tờ Gia Định báo xuất bản lần đầu năm 1865. Sao có thể không nói tới nhà báo đầu tiên, ông Trương Vĩnh Ký (1837 – 1888).

Đọc Tiếp

ĐI XÓA ĐÓI GIẢM NGHÈO (tiếp)

ĐI XÓA ĐÓI GIẢM NGHÈO (tiếp)

1. Các bản của mỗi xã cách nhau ít cũng là 1 km, có khi đi đến bản gần nhất tới 6, 7 km. Bản người Thái thường nằm bên đường xe chạy, nhưng bản người H’mông hay Khơ mú thường trên núi cao, nhất là bản người H’mông. Tới bản của họ, nhiều khi xe máy cài số 1 vẫn không leo được, đành vứt xe bên lề đường, leo bộ. Được  một quãng lại dừng lại, hổn hển thở, mấy lượt mới tới nơi. Thế mà đến vụ thu hoạch ngô, dân thường phải chở ngô ra bên đường, dựng lều lán chứa ngô, chờ người từ huyện đưa ô tô vào mua. Đưa được ngô từ nương ra tới đường cái lớn quả là nhiều vất vả. Ngô được cho vào những bao tải, sau đó vác trên vai.

Đọc Tiếp

ĐI XÓA ĐÓI GIẢM NGHÈO

ĐI XÓA ĐÓI GIẢM NGHÈO

       Năm 2005, sau khi về hưu, tôi có tham gia Dự án xóa đói giảm nghèo các tỉnh miền núi phía bắc. Hôm qua, đọc trên Yahoo, thấy tin và ảnh cái nhà vệ sinh ở miền núi Quảng Nam có chưa đầy 30 mét vuông mà kinh phí xây dựng đến 600 triệu, lại nhớ đến những ngày đi xóa đói giảm nghèo này. Xin ghi lại vài chuyện:

Đọc Tiếp

KEM TRÀNG TIỀN

KEM TRÀNG TIỀN

       Mấy năm trước, kem Tràng Tiền trở nên rất nổi tiếng và do đó, hay bị làm giả. Mỗi khi mùa hè đến, kem Tràng Tiền được quảng cáo rất ghê. Thương hiệu kem này có từ năm 1958. Đúng. Nổi tiếng trong nhiều năm. Đúng.  Ti vi đưa tin và hình ảnh,  một  ông kể, hồi ấy hai  người yêu nhau mà đèo nhau bằng xe đạp từ Ngã Tư Sở đến Tràng Tiền chỉ để ăn một que kem (hai người ăn chung một que chứ không có tiền để  mỗi người ăn một que đâu!) Nhưng vì sao nó nổi tiếng thì người ta không nói.

Trước năm 1958, ở Hà Nội có hai  hiệu kem nổi tiếng nhất là Long Vân và Hồng Vân. Hai cửa hàng này nằm cạnh nhau, hai tòa nhà hai tầng trông ra đài phun nước ở Bờ Hồ (gần đây đã được nâng cấp thành ba tầng). Lúc ấy, đây là 2 cửa hàng kem duy nhất có bán kem cốc ngoài kem que có ở nhiều nơi. Mà kem cốc ở đấy cũng chỉ có một màu trắng duy nhất, chưa có nhiều màu như bây giờ. Ăn kem ở Hồng Vân, Long Vân là một thú ẩm thực sang trọng, tôi chỉ được vào có một lần. Ngoài ra, còn một số cửa hàng kem khác, nhưng chỉ sản xuất kem que. Tôi biết kem ngon có ở hai  nơi, hiệu Cẩm Bình ở góc phố Huế và Chợ Đuổi  (bây giờ là phố Tuệ Tĩnh). Hiệu này nổi tiếng về kem đậu xanh. Một hiệu nữa tôi quên tên ở bên dãy nhà số lẻ giữa phố Thợ Nhuộm (trước gọi là phố Hàng Bông Thợ Nhuộm), đoạn giữa Tràng Thi và Hai Bà Trưng. Hiệu này nổi tiếng về kem sôcôla.

Đọc Tiếp

ĐÈN XANH ĐÈN ĐỎ

ĐÈN XANH ĐÈN ĐỎ

Năm ấy tôi học lớp 6, trường Phổ thông cấp 3. Chương trình giáo dục ở vùng kháng chiến cũ (vùng tự do) và Hà Nội (vùng tạm chiếm) không giống nhau nên năm 1955, Hà Nội phải mở một trường riêng dành cho học sinh con em các gia đình ở vùng tự do về. Trường có cả cấp 2 và cấp 3. Trụ sở của trường ở 47 phố Lý Thường Kiệt, trường PTTH Việt Đức bây giờ. Hàng ngày từ Láng đi học, tôi vẫn đi tàu điện.

Đọc Tiếp

NGÔI NHÀ MƠ ƯỚC

NGÔI NHÀ MƠ ƯỚC

       Không ngờ, vào những năm cuối đời, trước khi lên chuyến tàu đi vào vô tận, tôi lại có được một ngôi nhà như thế, nếu có gọi đó là “ngôi nhà mơ ước” cũng chẳng ngoa.

Gần nửa thế kỷ trước, năm 1968, lúc ấy tôi 24 tuổi, đang dạy học ở Quảng Oai. Một ngày chủ nhật, về thăm học sinh ở xã Tân Lập (nay đã được trở lại tên gọi cũ là Cổ Đô, thuộc huyện Ba Vì). Cổ Đô vốn xưa có nghề truyền thống dệt lụa. Ca dao địa phương có câu:

Lụa này thật lụa Cổ Đô

Chính là lụa cống, các cô hay dùng.

để ghi nhớ lụa Cổ Đô là loại lụa thường được chọn để tiến vua.

Đọc Tiếp
Page 14 of 14« First...1011121314
content top